Thần Ẩn – Chương 38 || Tinh Linh

Chân Thần Thiên Khải mặc dù không có ở núi Tử Nguyệt , nhưng trong thần giới Thượng Cổ còn có hai vị Chân Thần, nếu là bọn họ hạ giới. . . ?

than-an-chuong21

Nhàn Thiện muốn A Cửu ở lại núi Đại Trạch, tất nhiên hỏi ra nghi hoặc trong lòng. Tuổi đời Cổ Tấn và A Âm trẻ và ít kinh nghiệm, nhưng Nhàn Thiện nghe sự việc Cổ Tấn gặp phải trên đường, thật sự hiếu kỳ A Cửu làm như thế nào vào được  luyện ngục Cửu U.

            Thần Quân Thiên Khải ngao du bên ngoài,  Hỏa Long ba đầu với tư cách là người giữ cửa, cũng chưa bao giờ mở ra phong ấn luyện ngục, nhưng với thực lực của một yêu quân như A Cửu làm sao vào được luyện ngục? Làm sao sống sót trong luyện ngục hung ác ?

        Mọi người đang chờ A Cửu trả lời, lại không nghĩ hắn cũng hoang mang lắc đầu, “Chưởng giáo, vãn bối cũng không biết.” Mọi người sững sờ, chỉ nghe hắn mở miệng nói: “Ba năm trước đây vãn bối ra ngoài ngao du, lỡ đi vào núi Tử Nguyệt, không cẩn thận chạm đến trận pháp hộ sơn ngoài núi , bị trận pháp hộ sơn chấn động ngất đi. Sau khi tỉnh lại thì đã ở trong luyện ngục Cửu U, vãn bối cũng không biết làm sao đi vào được. Ma thú bên trong luyện ngục hung ác cực điểm, đều muốn ăn yêu đan lớn mạnh của vãn bối, nếu không phải có sự che chở của cây ngô đồng để vãn bối có thể tạm nghỉ, vãn bối đã sớm chết ở trong luyện ngục rồi, căn bản đợi không được Cổ Tấn và A Âm vào địa ngục dẫn ra ngoài.”

            Mọi người đợi sau nửa ngày, nhưng lại không nghĩ đến cái đáp án như vậy, đều có chút ngoài ý muốn, thấy thần sắc A Cửu thành khẩn, quả thực không giống nói dối.

      “Sư huynh, ta và A Tấn là ở  dưới cây ngô đồng trong luyện ngục Cửu U phát hiện A Cửu, lúc ấy toàn thân hắn đều bị thương, hấp hối, nếu không phải chúng ta vừa vặn xuất hiện cứu được hắn, hắn sớm đã bị Ma thú ăn.” A Âm thấy Nhàn Thiện và Nhàn Trúc trước mặt có nghi hoặc, sợ bọn họ không tin A Cửu, vội vàng nói giúp hắn.

            “Đúng, sư huynh, A Âm nói không sai. Lúc ấy chúng ta bị vây trong Hoa thí thần, cũng là A Cửu sau khi biến hóa kịp thời đã cứu chúng ta.” Cổ Tấn nhìn về phía A Cửu, “Nhưng ta rất ngạc nhiên, lúc chúng ta thấy ngươi vì sao ngươi có bộ dáng ấu Hồ?”

      “Mỗi một tấc không gian trong luyện ngục Cửu U đều nguy cơ tứ phía,  yêu lực của ta trong sự truy đuổi của Ma thú tiêu hao gần hết, căn bản không thể duy trì trạng thái trưởng thành của Yêu thú. Về sau ta cưỡng ép dùng Yêu Đan hóa hình, mới có thể cứu các ngươi từ trong Hoa thí thần.”

            Cổ Tấn gật đầu, coi như là giải tỏa được nghi hoặc.

            “Cũng được, có lẽ là ta quá lo lắng. Luyện ngục Cửu U ở núi Tử Nguyệt, Long quân Tam Hỏa trông giữ, còn có đại trận hộ sơn của Thần Quân Thiên Khải trấn thủ, chắc có lẽ không xảy ra chuyện.” Nhàn Thiện nói: “A Cửu, nếu như chỉ có linh lực A Âm có thể chữa thương cho yêu đan của ngươi, vậy ngươi và A Âm, A Tấn cùng ở chung trong nội điện Kỳ Nguyệt. Thanh Y, thân phận A Cửu đặc biệt, sinh hoạt hàng ngày hắn tại núi núi Đại Trạch sẽ do con chăm sóc rồi.”

             Thanh Y ở một bên đợi nửa ngày sau, nghe thấy Nhàn Thiện dặn dò, ngó ngó A Cửu đánh cho cái giật mình, không tình nguyện gật đầu.

            “Được rồi, mấy ngày bôn ba, các đệ đều khổ cực rồi. A Tấn A Âm, các đệ trở về tu dưỡng mấy ngày, chờ tiên lực khôi phục, lại đi Quỷ giới.”

            Nhàn Thiện khoát tay kêu mấy người trở về điện nghỉ ngơi, không nghĩ Nhàn Trúc một bên lắc cây quạt vẫy tay hướng mấy người đang quay người, “À đợi một chút, còn có chuyện chưa dặn dò xong, sư huynh.”

            “Còn có chuyện gì?” Nhàn Thiện khó hiểu.

            Nhàn Trúc chọc chọc eo của Nhàn Thiện, cao giọng, “Sư huynh, mấy ngày trước đây đảo Bách Điểu đưa thiệp mời mừng thọ Khổng Tước Vương, mời huynh vào đảo dự tiệc, huynh cũng đừng quên.”

          Cổ Tấn một bên vô cùng buồn chán nghe được lời ấy, lập tức tinh thần tỉnh táo, liền liếc mắt ra ý về phía Nhàn Trúc, Nhàn Trúc ném cho hắn một ánh mắt an tâm, chớ vội.

            Một màn này vừa lúc bị A Cửu nhìn thấy, hắn nhìn A Âm đột nhiên trầm mặc, trong mắt nhiều sự hứng thú.

            Đêm đó tại núi Tử Nguyệt, hắn trốn ở sau tảng đá nghe được rõ ràng, Cổ Tấn đem dù Già Thiên của thượng thần Đông Hoa lặng lẽ đưa cho Hoa Thù đảo Bách Điểu hộ thân, nghĩ đến quan hệ hai người không phải là nông cạn.

            “Sư tôn vừa mới phi thăng, sơn môn gần đây nhiều việc vặt, thọ yến đảo Bách Điểu đệ thay ta đi là được.” Nhàn Thiện nói với Nhàn Trúc.

       “Trong sơn môn chuyện phải lo liệu nhiều như vậy, ta muốn ở bên giúp đỡ huynh một chút, bây giờ sao có thể xuống núi. Hoa Mặc là vương của một tộc, để đám đồ đệ đi chúc thọ cũng không thỏa đáng. Đúng lúc A Tấn đã trở về, thì để cho đệ ấy đi đảo Bách Điểu một chuyến đi.”

            Nhàn Thiện sững sờ, “Việc này, A Tấn muốn đi Quỷ giới tìm hồn phách Tiểu Phượng quân, lại vừa đại chiến trở về. . .”

            “Ái chà sư huynh, hồn phách Phượng Ẩn cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai, từ nhỏ A Tấn đã ở sơn môn lớn lên, cùng các phái tiên tộc  kết giao rất ít. Lần này các phủ tập hợp ở đảo Bách Điểu, nhân tài trẻ tuổi đều sẽ đến đó, nên để cho đệ ấy đi mở mang kiến thức, kết giao bằng hữu, ngày sau cũng dễ nhận trách nhiệm gánh vác sơn môn”

            Nhàn Thiện nghe lời này có lý, thấy vẻ mặt Cổ Tấn chờ mong, cười nói: “Cũng được, A Tấn, mấy ngày nữa đệ cầm bái thiếp của ta đi đảo Bách Điểu. Nhưng núi Đại Trạch ta từ trước đến nay không nhúng tay vào tranh chấp của tộc khác, tộc Khổng Tước và Ưng tộc mấy năm liên tục đại chiến, đệ chúc thọ là được, nhớ đừng cuốn vào bên trong thị phi hai tộc .”

            “Vâng, sư huynh.” Giọng Cổ Tấn trả lời rất trong, mang theo vui vẻ và A Âm thối lui ra khỏi Trạch Hữu đường.

            Tiếng bước chân mấy người đi khỏi xa dần, Nhàn Trúc thu cái quạt và trên mặt giãn ra, như có điều suy nghĩ.

            “Sư huynh, huynh nói Hồng Dịch trả lời là thật là giả?”

            Nhàn Thiện và Nhàn Trúc không giống với mấy tiểu bối, trong luyện ngục Cửu U giam giữ ma thú cực hung ác của Tam Giới mười mấy vạn năm. Nếu có người có thể không giải khai phong ấn của  Chân Thần Thiên Khải  tùy ý ra vào, với phương pháp giống vậy thả ra Ma thú bên trong, vậy đơn giản sẽ trở thành tai họa Tam Giới .

            Nhàn Thiện móc trong tay áo ra một viên đá, “Vừa rồi lúc hắn trả lời, ta dùng Vấn tâm chú, nếu nói dối, Vấn tâm thạch chắc chắn sẽ cảnh báo, nhưng vấn tâm thạch không hề biến hóa, Hồng Dịch cũng không nói dối, thật sự là hắn không biết mình làm sao vào được luyện ngục Cửu U.”

          “Chuyện này có thể lớn có thể nhỏ, sư huynh có nhận định gì?”

            Nhàn Thiện lắc đầu, “Núi Tử Nguyệt thuộc quyền sở hữu của Thần Quân Thiên Khải, đừng nói núi Đại Trạch ta, có là Yêu Hoàng cũng không dám tùy ý nhúng tay. Nhưng việc này quá mức quỷ dị, Hồng Dịch là Cửu Vĩ Hồ còn sót lại của Hồ Tộc ngoại trừ Thường Thấm. An nguy của hắn nhất định đối với Hồ Tộc rất quan trọng, Thường Thấm sẽ không ngồi yên không quan tâm. Ngày mai đệ tự mình đi Hồ Tộc một chuyến, đem chuyện này nói với Hồ Vương, xem nàng có thể điều tra rõ nguyên do trong đó hay không.”

            “Vâng, sư huynh.”

            Nhàn Thiện thở dài, “Năm đó Chân Thần Bạch Quyết tuẫn thế mới đổi lấy trăm năm an bình của hai tộc. Hy vọng không muốn tranh chấp trở lại, sinh linh đồ thán.”

      Cảm khái nhàn nhạt ở trong nội đường Trạch Hữu dần tiêu tán, một luồng khói đen nhỏ không thể thấy được từ giữ Đường vượt qua, xuyên qua hơn nửa đỉnh núi trở về bên người A Cửu đang ngủ say trong điện Kỳ Nguyệt, hóa thành một vòng ấn nhạt ở cần cổ hắn.

            “Không hổ là núi Đại Trạch, làm việc cẩn thận chặt chẽ, ngược lại so với tưởng tượng của ta khó chơi rất nhiều.”

            Ngoài vạn dặm bên trong luyện ngục Cửu U, nham thạch nóng chảy đỉnh trên núi lửa, một người nghiêng nghiêng dựa vào vương tọa thờ ơ mà xuyên qua khói đen trông thấy một màn này, âm thanh quỷ dị vang lên trong nghiệp hỏa. Hoa thí thần u ám tà quỷ vây quanh ở dưới vương tọa, vây quanh người trên vương tọa.

          “Ma Quân, nếu Nhàn Trúc đem tin tức đến Hồ Tộc, để cho Thường Thấm biết được việc này. . .”

            Dưới vương tọa, khắp núi Ma thú quỳ mọp, có mấy người hóa thành hình người xếp thành hai hàng trái phải.

            “Vậy thì sao, cô ta dám tiến vào núi Tử Nguyệt hay sao?” người trên vương tọa hất tay áo, “Coi như là để cô ta biết rõ luyện ngục Cửu U đại loạn, Thiên Khải không có ở đây, ai có thể làm khó dễ được ta?”

            “Ma Quân. Chân Thần Thiên Khải  mặc dù không có ở núi Tử Nguyệt , nhưng trong thần giới  Thượng Cổ còn có hai vị Chân Thần, nếu là bọn họ hạ giới. . . ?”

          Nhắc tới sự tồn tại của ba vị Chân Thần, mặc dù là trong luyện ngục Cửu U những thứ này không ai bì nổi Ma đầu, cũng đều cùng nhau im bặt.

            Người trên vương tọa hơi trầm mặc, đứng lên, đi chân trần giẫm lên nham thạch nóng chảy và nghiệp hỏa. Nàng nhìn về phía chân trời trong luyện ngục, trên màn trời hắc ám phong ấn nặng nề như ẩn như hiện, ngăn cách bên ngoài và luyện ngục Cửu U thành hai thế giới.

            “Các ngươi không ra khỏi luyện ngục được, xem ra chỉ có ta tự mình đi một chuyến rồi. Thí thần, bảo vệ tốt luyện ngục, đừng để cho yêu Long kia nhìn ra manh mối.”

            Rễ cây Hoa thí thần dưới vương tọa lắc lư, nhụy hoa điểm nhẹ, tầng tầng lớp lớp tiến về lối vào luyện ngục mà đi.

         Trong ngoài Chính điện lặng yên không một tiếng động, Tam Hỏa đứng trên mái hiên Điện, nhìn Tử Nguyệt gió êm sóng lặng, mặt lộ vẻ nghi hoặc. Vừa nãy hắn rõ ràng cảm giác được một luồng thần lực quỷ dị chấn động. . .

            Hắn cẩn thận để Bích Ba khiêng trên vai, lấy ra ngọc bội màu tím ném ra không trung, niệm phù chú giải phong ấn luyện ngục Cửu U. Đại môn luyện ngục bị mở ra, hơi thở Hoa thí thần hung hãn, âm u phát ra, hắn bay đến không trung nhìn lại, ngoại trừ Hoa thí thần gào thét, bên trong luyện ngục vẫn một mảnh yên tĩnh, hắn tự trấn an mình và một lần nữa phong ấn lại.

            “Tam Hỏa, sao vậy?” Bích Ba bị động tĩnh, ồn ào này làm tỉnh giấc, ngáp một cái trợn tròn mắt hỏi.

             “Không có chuyện gì, ngươi tiếp tục ngủ đi.” Tam Hỏa vỗ vỗ lưng của nó, lại xoa cổ nó theo cách quen thuộc. Thủy ngưng thú  được vuốt ve thoải mái, ngân nga đổi tư thế ôm lấy Tam Hỏa, tiếp tục chảy nước miếng.

            Tam Hỏa liếc nhìn Tử Nguyệt an bình , lông mày nhíu lại hơi thả lỏng, trở về hậu điện tu hành.

            Ngày thứ hai Cổ tấn quay về núi Đại Trạch, mới sáng sớm liền rời giường đi ra phía sau sườn dốc tu luyện, hắn mới đi ra khỏi cửa điện, liền nhìn thấy Nhàn Trúc đang cầm quạt nhàn nhã.

           “Sư huynh.” Cổ Tấn liền vội vàng tiến lên phía trước hành lễ, nhìn Nhàn Trúc đang cười nhẹ nhàng nói: “Hôm qua đa tạ sư huynh.”

            “Cám ơn ta làm cái gì?” Nhàn Trúc lắc cây quạt, biểu hiện kinh ngạc,  “Tiểu sư đệ, ta làm gì để đệ muốn cám ơn ta?”

            Cổ Tấn sờ lên cái mũi, hiếm thấy có chút xấu hổ. Hắn nhớ nhung Hoa Thù tầm mười năm, nếu không phải chuyện tìm kiếm hồn phách Phượng Ẩn  quan trọng hơn, e là vừa ra khỏi cấm cốc sẽ đi đảo Bách Điểu tìm vị công chúa Khổng Tước này rồi.

          “Chà, tâm tính thiếu niên, tâm tính thiếu niên a!” Tình ý Cổ Tấn chỉ thiếu viết trên khuôn mặt, Nhàn Trúc nhìn bộ dạng của hắn, ngược lại là thập phần cảm khái, “Nhớ ngày đó ta cũng có lúc còn trẻ!”

            Hắn vừa nói vừa vung cái quạt lên, một cái hộp xuất hiện ở trên cái quạt, “Rồi, sư đệ, cầm lấy.”

            “Sư huynh, đây là cái gì?” Cổ Tấn sững sờ.

            “Lúc sư tôn phi thăng cũng cho ta và đại sư huynh bảo bối, đây là bảo bối ta bản thân chọn, tặng cho đệ.”

            Cổ Tấn mở hộp ra, một cái mũ phượng lặng lẽ ở bên trong.

            Mũ phượng đỏ như lửa, sáu viên tiên thạch óng ánh, sáng long lanh, linh lực thâm hậu khảm ở trên, lưu sa giữa tiên Thạch linh động như ẩn như hiện, như cảnh bầu trời đêm tráng lệ.

            Không hề nghi ngờ, đây là một bán Thần khí, còn là một Bán Thần khí cực kỳ mỹ lệ.

            Ngay cả tiểu thần quân Cổ Tấn từ nhỏ lớn lên trong đống bảo bối, lúc đầu nhìn thấy mũ phượng này, cũng có chút thất thần.

Chương tiếp theo

Chương trước

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *