Thần Ẩn – Chương 39 || Tinh Linh

A Âm nghĩ, đây là khoảng thời gian trôi qua, cầu mà không được trong cuộc đời ngàn vạn năm sau này của nàng

bach-thuoc-chuong2

“Sư huynh, huynh đây là?

            “Lúc sư tôn phi thăng ta đã nghĩ đệ á, cũng trưởng thành rồi, nếu gặp được cô nương phù hợp, chúng ta làm sư huynh cũng nên chuẩn bị cho đệ một chút.” Nhàn Trúc gãi gãi đầu, cười hiền hoà, “Lúc sư tôn mang đệ trở về không có nói đệ con cái gia đình nào ở nhân giới, ta và đại sư huynh nghĩ đến cha mẹ, huynh đệ e là đều không còn. Mũ phượng này là chúng ta cố ý vì đệ chuẩn bị đấy, chờ đệ gặp được nữ tử trong lòng, sẽ mang mũ phượng đi cầu hôn, cũng không mất mặt. Sư huynh nhìn ra được, đệ rất hợp ý với Hoa Thù của đảo Bách Điểu …”

            Cổ Tấn mặt đỏ lên, “Sư huynh…”

            “Đừng xấu hổ, nam chưa kết hôn nữ chưa gả, Hoa Thù lại là đệ nhất mỹ nhân Tiên giới chúng ta, đệ thích nàng như thế, sư huynh ủng hộ đệ. Sư đệ, lần này Khổng Tước Vương rõ ràng là mừng thọ cho mình, nhưng người có mắt cũng nhìn ra được, ông ấy là muốn vì nữ nhi bảo bối chọn rể, nghe nói không ít Chưởng giáo tiên môn đều mang theo bảo bối cất giấu trong Tiên phủ đi cầu thân. Tuy núi Đại Trạch chúng ta rất ít tham gia tranh đấu Tam Giới, nhưng mà so với bao nhiêu bảo bối, chúng ta cũng không kém hơn so với bọn họ. Có dù Già Thiên châu ngọc phía trước, hơn nữa lại thêm Mũ phượng này, tộc Khổng Tước nhận ơn che chở của núi Đại Trạch chúng ta, lúc này đệ lên đảo Bách Điểu, lão Khổng Tước Vương chắc chắn đồng ý mối hôn sự này.”

            Nhàn Trúc đem cái hộp đẩy tới trước mặt Cổ Tấn cười nói.

            Cổ Tấn sững sờ, “Nhị sư huynh, huynh và Chưởng giáo sư huynh đã biết ta đem dù Già Thiên đưa cho Hoa Thù rồi hả?”

     Nhàn Trúc ôi chao một tiếng, “Tiểu sư đệ, tâm địa đệ lương thiện, năm đó Hoa Thù ở đảo Ngô Đồng có ơn với đệ. Lúc đầu công chúa  Khổng Tước vì cha thỉnh cầu núi Đại Trạch, ta và sư huynh liền đoán đệ sẽ không cự tuyệt nàng. Mấy ngày trước Hoa Thù và Yến Khâu đánh một trận, nàng đại thắng trở về, với tuổi của nàng, mặc dù thiên tư cao, không có bảo vật của núi Đại Trạch, nàng cũng sẽ không thắng dễ dàng như vậy. Còn nữa, ngày ấy người đến xem cuộc chiến cũng không ít, có chút có kiến thức tự nhiên sẽ nhận ra dù Già Thiên của sư tôn. Ưng Vương đúng là cho rằng đảo Bách điểu được núi Đại Trạch ta che chở, mới chấp thuận cam kết mười năm không khai chiến.”

            Thấy Nhàn Thiện và Nhàn Trúc thấu hiểu như thế, trong lòng Cổ Tấn áy náy, bất an nói: “Sư huynh, núi Đại Trạch ta trước nay không nhúng tay vào chuyện của tộc khác, lần này là ta tùy hứng làm bậy, làm sơn môn thêm phiền toái.”

            “Bỏ đi, núi Đại Trạch chúng ta vốn không gây chuyện, nhưng cũng không sợ thêm chuyện. Hoa Thù một tiểu cô nương giữ vững đảo Bách Điểu không dễ dàng, nàng lại là người trong lòng của đệ, chúng ta có thể giúp đỡ thì giúp. Lại nói, chờ các đệ kết thân, hai phủ chúng ta chính là thông gia rồi, giúp đỡ nhiều hơn chút cũng không sao.” Nhàn Trúc móc ra một phong thư trong tay áo đặt lên cái hộp, “Đây là thư đề thân do Chưởng giáo sư huynh viết vì đệ, đệ mang theo thư và Mũ phượng cùng đi đảo Bách Điểu, sớm đi cầu kiến Khổng Tước Vương để quyết định sự việc, miễn để cho người các phủ khác nói trước. Ta có chuyện quan trọng xuống núi một chuyến, mấy ngày nữa mới vừa về.”

            Cổ Tấn giờ mới biết sáng sớm Nhàn Trúc chờ ở ngoài điện, chính là vì huynh ấy đến đưa thư và Mũ phượng, nhất thời hốc mắt có chút đỏ lên.

            Hắn từ nhỏ là do Thiên Khải và Phượng Nhiễm một tay nuôi lớn, hai người này một bên là Chân thần, một bên là Phượng hoàng, đều không có kinh nghiệm nuôi con, những thứ lễ nghi, nhân tình ấm lạnh trong cuộc sống đều là sau khi vào núi Đại Trạch, Nhàn Thiện và Nhàn Trúc dạy cho hắn.

            “Sư huynh. . .” Giọng Cổ Tấn có chút nghẹn ngào.

            Nhàn Trúc thấy bản thân làm cho tiểu sư đệ cảm động đến chảy nước mắt, nước mũi, cười hắc hắc đem cái hộp và phong thư nhét vào trong tay Cổ Tấn, quay người lại niệm tiên quyết bay mất, chỉ để lại một đám mây tiêu sái .

        Cổ Tấn ôm Mũ phượng và thư đề thân quay người, vừa quay đầu lại vừa vặn nhìn thấy A Âm khoanh tay nghiêng người dựa vào mái hiên ở cửa Điện nhìn hắn.

            Không biết làm sao, tay hắn ôm Mũ phượng và phong thư run run.

            “Yo” A Âm huýt sáo, “Huynh đây là muốn đi đảo Bách Điểu cầu thân sao?”

            Cổ Tấn cất kỹ Mũ phượng và phong thư, trầm thấp ho khan một tiếng, không có phủ nhận, “Một tiểu cô nương, đa tâm nhiều như vậy làm gì, còn không mau đi tu luyện linh lực.”

            Thấy hắn không có phủ nhận, mắt A Âm tối sầm lại. Thấy Cổ Tấn đến hậu sơn luyện kiếm, nàng chạy đến bên cạnh hắn, “Ta muốn cùng huynh đi đảo Bách Điểu.”

        Bước chân Cổ Tấn ngừng lại, vô thức cự tuyệt, “Muội đi làm cái gì?” Thấy A Âm muốn nổi giận, vội vàng nói: “Lần này ta phải đi đảo Bách Điểu chúc thọ, trên đường không có nguy hiểm, lại nói nội đan A Cửu còn cần linh lực của muội chữa trị. Hắn là Yêu tộc, không thích hợp hành tẩu ở Tiên giới.  Ở trên đảo Bách Điểu, tiên nhân có linh lực cao thâm rất nhiều, nếu hắn không cẩn thận lộ ra dấu vết, sợ là sẽ dẫn tới rắc rối.”

            Thấy Cổ Tấn đề cập tới A Cửu, toàn bộ những suy nghĩ trong đầu A Âm đều bị chặn lại, chỉ trợn tròn mắt nhìn Cổ Tấn đi xa.

            Trên cây Quế Hoa trong điện, A Cửu ôm bánh đậu xanh Thanh Y làm xong, nhìn hai người tức giận đến cãi nhau, cười giống hệt con hồ ly.

            Ồ, thiếu chút nữa đã quên, hắn chính là con hồ ly, mà còn là Cửu vĩ hồ giảo hoạt .

            Thanh Y ở một bên thấy A Cửu nhịn cười, hồ nghi nói: “A Cửu, ngươi nhìn A Âm sắp khóc rồi, ngươi núp ở Túi càn khôn cùng A Âm lặng lẽ đi ra ngoài đi.”

      Thiếu niên nhấp một hớp Túy ngọc lộ, gõ lên đầu Thanh Y, “Ta ngu à, tên Cổ Tấn ngu ngốc kia nhìn không ra ai là rồng phun châu. Nhưng ta không có mù, ta sẽ không tiếp tay để A Âm ra ngoài, tốt nhất là hắn mù cả đời.”

            A Cửu nói xong thì từ trên cây Quế Hoa nhảy xuống, bưng bánh đậu xanh và Túy ngọc lộ cười híp mắt đi nịnh nọt A Âm, để lại Thanh Y sờ cằm nhìn bóng lưng hồ ly đi rồi cảm khái.

            “Ôi, Tiểu sư thúc, ta cảm thấy người không thắng được con hồ ly này rồi. . .”

            Ở Yêu giới Nhị trọng thiên, núi Tĩnh U.

         Thường Thấm tiễn Nhàn Trúc gió bụi, mệt mỏi đi về , Thường Mi đang ở bên trong nghị sự đường đợi nàng. Mọi chuyện của luyện ngục Cửu U rất trọng đại, Thường Thấm chỉ cho Thường Mi biết nội tình trong đó.

            “Tộc trưởng, hiện tại Thiếu tộc trưởng đang ở tại núi Đại Trạch, chúng ta thật sự không đi đón về sao?” Thường Mi gấp gáp, lúc Nhàn Trúc ở đây còn có thể kiềm chế, hắn vừa đi, liền vội vã muốn đi núi Đại Trạch đem Hồng Dịch trở về.

         “Nó đi theo bên cạnh Cổ Tấn và Thủy ngưng thú kia là ta đồng ý đấy.” Thường Thấm lắc đầu, “Yêu đan của nó bị tổn thương, chỉ có linh lực của Thủy ngưng thú mới có thể chữa thương cho nó.”

            Thường Mi sững sờ, “Hèn chi lúc đầu tộc trưởng người để cho hai tiểu bối Tiên tộc kia vào hồ Tĩnh U gặp tiền bối Ngô Tịch, hóa ra là biết rõ bọn hắn cứu được Thiếu tộc trưởng ở núi Tử Nguyệt.”

            Thường Thấm gật đầu, “Dịch nhi không muốn cho bọn hắn biết thân phận mình là thiếu tộc trưởng Hồ tộc, ta liền chiều theo nó. Nhưng nó chưa bao giờ đề cập đến chuyện phát sinh trong ba năm ở luyện ngục Cửu U. Nếu không phải hôm nay Nhàn Trúc đến nói cho ta biết, ta cũng không biết nó ở luyện ngục Cửu U gặp chuyện lớn như vậy. Còn nữa, cứ cho là chúng ta đi đón, nó cũng chưa chắc nguyện ý trở về.”

            Thấy thần tình Thường Thấm  nghiêm túc, Thường Mi  thở dài trong lòng.

            Thiếu tộc trưởng Hồng Dịch và tộc trưởng trước nay có một nút thắt không gỡ được, nếu không ba năm trước đây sao phải rời khỏi Hồ Tộc, vừa đi liền bặt âm tín.

            Năm đó, mãnh tướng thiện chiến, dũng mãnh nhất của Hồ Tộc chính là Hồ vương Hồng Hiên và muội muội Thường Thấm. Thường Thấm trời sinh là Cửu vĩ, sức chiến đấu vẫn còn hơn Hồng Hiên vương. Năm đó, nàng một lòng yêu mến con trai thứ hai của Yêu vương là Sâm Vũ, Sâm Vũ sau khi mất tích, nàng không ngần ngại canh giữ Tam trọng thiên trong vạn năm, tận lực vì tộc Yêu Hổ. Nhưng cuối cùng lại bị Sâm Vũ quay về cưỡng ép ở lại Tam trọng thiên mấy nghìn năm, lúc ấy Hồng Hiên vương dùng toàn bộ lực lượng Hồ tộc tạo áp lực cho Yêu Hoàng, để đổi lại Thường Thấm được ra khỏi Tam trọng thiên quay về Hồ tộc.

Nhưng lúc đó ý chí Thường Thấm cố chấp, quả quyết cự tuyệt sự tương trợ của huynh trưởng, một lòng muốn đích thân chiến thắng Sâm Vũ để tự do quay về, cứ như vậy kéo dài việc ở Tam trọng thiên. Cũng chính thời gian đó, Thiên Hậu dẫn binh đánh vào Yêu giới, Hồng Hiên vương nghênh chiến, nhưng bởi vì một cây chẳng thể chống vững nhà, đã cùng phu nhân chết trận trên chiến trường.

           Lúc tin tức truyền đến, Thường Thấm khóc lóc thảm thiết, nhưng hối hận thì đã muộn. Sau khi song thân chết trận, Hồng Dịch vẫn không thể tha thứ cho Thường Thấm, hắn cảm thấy nếu Thường Thấm sớm ngày trở về Hồ tộc, bản thân phụ vương và mẫu hậu cũng không chết trận. Sau khi Thường Thấm quay về tộc, Hồng Dịch cực ít ở lại Hồ tộc sinh sống, chỉ có ngày giỗ hàng năm của Hồng Hiên vương mới trở về. Nếu không phải ba năm trước đây Hồng Dịch đột nhiên mất tích trước ngày giỗ của Hồng Hiên vương, Thường Thấm cũng chưa chắc phát hiện hắn xảy ra chuyện.

            “Tộc trưởng, núi Đại Trạch trước sau gì cũng là tiên môn. . .”

            “Không sao.” Thường Thấm khoát tay, “Núi Đại Trạch ôn hòa, hiền hậu. Chưởng giáo và Nhàn Trúc đều là chính nhân quân tử. Nếu như bọn họ đã đồng ý cho Dịch nhi vào núi dưỡng thương, chỉ cần Dịch nhi không ra khỏi núi, bọn họ chắc chắn sẽ bảo vệ nó. Hiện tại, ta lo lắng chính là luyện ngục Cửu U, một ngày chưa tìm ra làm cách nào mà  Dịch nhi vào được luyện ngục, thì ngày đó ta không thể an tâm.”

            “Tộc trưởng, vậy chúng ta nên làm sao?”

         “Mấy ngày nay là ngày ấu Hồ phá xác, ta muốn canh giữ núi Tĩnh U, chờ mấy ngày nữa ta đi núi Tử Nguyệt cầu kiến Tam Hỏa Long quân, xem ông ấy có biết nội tình trong đó không. Nếu ngay cả ông ấy cũng không biết, ta sẽ tự mình đi đến đảo Ngô Đồng  một chuyến. Mối quan hệ giữa Phượng hoàng và Chân thần Thiên Khải không phải là nông cạn, nàng nhất định có thể tìm ra manh mối. Kể từ hôm nay, ngươi cho người trong tộc bảo vệ tốt sơn môn, đề phòng chặt chẽ.”

            “Vâng, tộc trưởng.”

        Trong nghị sự đường quay về yên lặng, ngoài cửa sổ một đám khói đen, ánh mắt trong khói đen u ám, lạnh lẽo, quanh quẩn không tiêu tan.

            Gần núi Đại Trạch có sinh khí rất nhiều, tiểu sư thúc Cổ Tấn và tiểu sư cô A Âm trở về thì không nói đi, còn đem thêm một con linh hồ kiêu ngạo, thông minh. Con bạch linh hồ đặc biệt xinh đẹp, mới vào sơn môn có mấy ngày, liền cùng với Thủy ngưng thú thành bảo bối được người người trong sơn môn yêu thích. Đáng tiếc chính là Bạch linh hồ không chỉ kiêu ngạo, mà còn rất kén chọn, chỉ thích quả tiên uẩn dưỡng trăm năm và Túy ngọc lộ ở dưới chân núi. Vì nịnh nọt , lấy lòng nó, bọn đồ tử đồ tôn trong núi Đại Trạch đã cố gắng hết sức tìm quả tiên ở sau núi, chỉ cầu được sự ưu ái cùng nó ở ngoài điện Kỳ Nguyệt chơi đùa một lúc.

            Thanh Y cứ như vậy nhìn con hồ ly giảo hoạt, giả dối kia mỗi ngày giả dạng làm tên ngốc bạch ngọt trêu chọc đám sư huynh đệ của hắn. Mấy ngày đầu, hắn còn muốn anh dũng, thành thật  nhắc nhở các sư huynh đệ một câu. Nhưng từ khi con hồ ly cứ nửa đêm hiện nguyên hình Cửu vĩ hồ ở bên cửa sổ hắn đi lang thang nửa đêm, hắn liền bỏ luôn ý nghĩ làm anh hùng, quỷ mới biết ở trong điện Kỳ Nguyệt , hắn và con hồ ly này sẽ xảy ra chuyện gì.

             Mỗi ngày Cổ Tấn đến hậu sơn luyện kiếm, A Âm vừa canh ở điện Kỳ Nguyệt và nhìn A Cửu và Thanh Y giải trí, vừa khẩy khẩy ngón tay đếm ngày tháng đến thọ yến đảo Bách Điểu.

            Ngón tay này đếm ngày, đếm từ lúc sư thúc Nhàn Trúc đi xa đến lúc trở về núi, đếm tới lúc yêu đan A Cửu  khôi phục hơn phân nửa, cũng đếm tới ngày Cổ Tấn xuất phát đi đảo Bách Điểu gặp Hoa Thù hắn luôn mong nhớ.  Rất nhiều năm về sau, A Âm nghĩ, đoạn ngày tháng mang theo A Cửu và Thanh Y canh Cổ Tấn và nằm phơi nắng ở trong điện Kỳ Nguyệt, là khoảng thời gian qua đi, cầu mà không được trong cuộc đời ngàn vạn năm sau này của nàng.

Chương tiếp theo

Chương trước

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *