Thần Ẩn – Chương 46 || Tinh Linh

Mặc dù tuổi thọ trường cửu, nhưng không ai biết Tiên Yêu Thần Ma, cũng có một ngày duyên tận duyên tan

Than-An-chuong14

“Yêu quân Thường Thấm nhãn lực tốt.” Người trong làn khói đen cười nói: “Sao nào? Ngươi sợ Ma? Không nghĩ tới Hồ Vương không ai bì nổi cũng sẽ có lúc sợ.”

            “Bớt nói nhảm đi, rốt cuộc ngươi là thứ gì, vì sao ngăn bổn vương?” Đáy mắt Thường Thấm lướt nhẹ qua trầm tư, đáp án trong lòng như ẩn như hiện. Quỷ quái ma vật này, rõ ràng là ngăn cản nàng đến núi Tử Nguyệt.

            “Hồ Vương không phải tự xưng mình là thông minh tuyệt thế sao? Người Yêu giới ai không khen Hồ Vương cơ trí, sao nào, đoán không ra lai lịch của bản tôn sao?”

            “Ngươi nhận ra bổn vương?” Lời này từ ma vật nói ra, mỗi câu đều là ý giễu cợt, khinh thường, nghe tới rõ ràng là có thù cũ. Nhưng Thường Thấm thật sự không nhớ khi nào nàng và ma vật như vậy kết thù oán.

            “Hồ Vương cao quý nhiều việc nên quên, không nhớ bản tôn cũng là bình thường. Nhưng bản tôn hơn một trăm năm nay cả ngày lẫn đêm đều ghi nhớ ân tình của Hồ Vương, một chút cũng không dám quên.” Giọng nói thù hằn trong khói đen vang lên, sương mù kia dần dần tản đi, hiện ra một khuôn mặt quen thuộc, xinh đẹp, chỉ là trên gương mặt đó, hiện đầy hoa văn thí thần, âm u, tà mị, làm cho người ta nhìn mà sợ.

            “Là ngươi!” Đáy mắt Thường Thấm hiện ra nỗi khiếp sợ, thốt ra: “Ngươi làm sao ra được?”

            Lời Thường Thấm còn chưa dứt, người trong khói đen mãnh mẽ tấn công về phía nàng. Yêu lực trong tay nàng tụ lại đã lâu, ra sức ngăn cản,  nhưng như cũ không cách nào ngăn cản một kích toàn lực của bán thần đỉnh phong .

            Ầm Ầm Ầm!

            Ma lực khủng khiếp nổ tung trên núi U Minh, ngay cả sơn mạch đều bị vỡ nát nửa bên.

            La Sát ngoài ngàn mét cũng cảm ứng được trận đấu này.

            Ma khí? Còn là yêu lực có vẻ quen thuộc … Thần tình Sâm Vũ nghiêm túc, sắc mặt đại biến, tay cầm trường kích Nhật Nguyệt bay về hướng núi U Minh.

            Bên dưới núi U Minh, Thường Thấm nửa quỵ dưới đất, cánh tay ngưng tụ yêu lực  bị ma lực đánh vỡ kinh mạch, treo vô lực. Máu tươi từ miệng nàng tuôn ra, cổ họng của nàng bị một đôi tay mảnh khảnh gắt gao bóp chặt.

            “Bản tôn sao lại không thể ra?” Giọng u lãnh kia lại vang lên, mang theo ác ý và băng lãnh không thể che giấu, “Bản tôn không những đi ra được, ta còn đường đường chính chính hủy quy tắc tam giới của các ngươi. Ngươi, là người thứ nhất!”

            “Là ngươi…” Giọng Thường Thấm rời rạc nhỏ lại, “Là ngươi đem Hồng Dịch vào luyện ngục Cửu U! Ngươi đã làm gì nó “

            “Bảo bối chắt nhi  kia của ngươi đối với ta có ích, ta không nỡ đả thương hắn.” Tay bóng đen siết chặt yết hầu Thường Thấm, “Về phần ngươi…”

            Đúng vào lúc này, một luồng yêu lực quen thuộc, cường đại từ hướng Tây Bắc đi đến, đó chính là từ hướng La Sát.

            Thần tình bóng đen biến đổi, trên mặt lộ ra sự căm phẫn, vặn vẹo, “Qua nhiều năm như vậy, hắn vẫn còn lo lắng cho ngươi như vậy!”

            Ngay tại lúc tâm thần bóng đen dao động, Thường Thấm vốn đã hấp hối, mạnh mẽ ôm lấy bóng đen, yêu lực hùng hậu từ lòng bàn tay vẫn chưa đứt, hung hăng đánh vào người bóng đen!

             Đây cơ hồ là một kích nàng dùng hết toàn lực, yêu lực thuần khiết, diễm hồng yêu lực bao lấy bóng đen, ần ký Cửu Vĩ Yêu Hồ cực lớn chiếu sáng phía chân trời.

            Sâm Vũ chạy tới nhìn thấy ấn ký Cửu Vĩ Yêu Hồ trên không trung cách đó không xa, thần tình đại biến, toàn lực điều khiển trường kích mà đến.

            Bị Thường Thấm đánh trúng, giọng bóng đen khẽ hừ, khóe miệng bật ra máu tươi. Ánh mắt ả hiện ra ý cười hung ác, tàn nhẫn, một chưởng đánh vào trán Thường Thấm.

            Hai hàng huyết lệ từ trong mắt Thường Thấm chảy ra, chẳng biết tại sao,  lúc này nàng, ngoảnh đầu nhìn lại phía cuối bầu trời

            Trăm ngàn năm kinh hãi qua đi, ánh mắt này cực kỳ ôn nhu, như năm đó ở Yêu giới gặp nhau lần đầu tiên, vừa gặp đã thương, vạn năm tin tưởng đi theo.

            Đáng tiếc, chúng ta quen biết vạn năm, duyên đến rồi đi, ánh mắt nhìn nhau lần cuối, rốt cuộc khó gặp lại

            Lời oán than vô tận vang lên trong bầu trời đêm u ám, ánh mắt mang theo tiếc nuối kia chậm rãi nhắm lại, không còn mở ra nữa.

            Nửa khắc sau, Sâm Vũ dừng lại bên dưới núi U Minh, một mảnh yên lặng, nhếch nhác.

            Thân núi bị nghiền nát, hỏa diễm lan tràn, vết tích sau đại chiến vẫn còn, nhưng sơn mạch cả ngọn núi lại lặng yên không một tiếng động.

            Sâm Vũ trầm mặc nhìn vết máu lớn còn sót lại trên mặt đất sau trận chiến, môi mím chặt.

            Không thể nào, với yêu lực của Thường Thấm, Yêu giới căn bản không có người nào có thể dễ dàng chiến thắng nàng như vậy, nàng sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Nhưng Thường Thấm ngay cả Cửu Yêu bí pháp và ấn ký Cửu Vĩ của tộc Yêu Hồ đều buộc phải dùng rồi….

           Bước chân Sâm Vũ dừng lại, ánh mắt rơi vào bên cạnh tảng đá không dễ thấy cách đó không xa. Chỗ đó, một luồng yêu quang yếu ớt lúc ẩn lúc hiện. Hắn bước nhanh tiến đến, chờ thấy rõ viên đá tròn phát ra yêu lực trên mặt đất, lúc đó ánh mắt hiện lên sự bi thương không thể tin.

            Đây không phải là một viên đá, mà là yêu đan nhuộm đầy máu.

            Vạn năm làm bạn, hắn tự biết rõ, đây là yêu đan của Thường Thấm.

            Tiên Yêu Thần Ma, nội đan là nguồn gốc sinh mệnh, mất đi yêu đan, chỉ có một khả năng — Thường Thấm đã chết.

            Sâm Vũ nửa quỵ xuống đất, tay nhẹ nhàng xoa xoa yêu đan, hắn rủ xuống mắt, giấu đi huyết lệ trong mắt.

            Sau nửa ngày, đỉnh núi U Minh bị một đạo yêu lực mạnh mẽ đánh gãy, tiếng gào thét bi thống vang vọng chân núi, thật lâu không tan, cực bi thương, hối hận, cho dù chim bay cá nhảy, không ai không cảm động.

            Tiên Yêu Thần Ma, tuổi thọ trường cửu, nhưng bọn họ không biết, mặc dù tuổi thọ trường cửu, cũng có một ngày duyên tận duyên tan.

            Trước khi ngày này đến thì không bằng đồng hành, không bằng quý trọng, không bằng yêu nhau, không bằng… cáo biệt.

           Hai ngày qua đi, ban đêm, ngày mai chính là thọ yến của Khổng Tước Vương. Tất cả khách khứa của đảo Bách Điểu đều đã vào đảo.

            Cổ Tấn đã đợi hai ngày trong nội viện Lâm Chiếu, mỗi lần sai người hỏi Hoa Thù có xuất quan chưa, đều chỉ nhận được câu “Phượng thể công chúa bệnh nhẹ, đang bế quan dưỡng thương” . Hắn chỉ đành kiên nhẫn chờ, dù sao cũng là tới cửa cầu hôn nữ nhi nhà người ta, phải  lễ nghĩa, khiêm nhường mới phải.

            Ngược lại, sự tiếp đãi của Khổng Tước Vương quá thỏa đáng, mỗi ngày tự mình ân cần, thăm hỏi thì cũng thôi đi, mà còn cùng Cổ Tấn chơi mấy ván cờ, uống rượu, bình phẩm rồi mới rời đi.

            Cổ Tấn nhìn thấy điệu bộ của Khổng Tước Vương, trong lòng nghi ngờ, nhưng từ đầu đến cuối không nói nửa câu.

            Hắn đến cầu hôn người, mặc dù núi Đại Trạch có ơn cho mượn dù Già Thiên, nhưng thái độ Khổng Tước Vương cũng nịnh nọt một cách kỳ lạ, giống như là làm việc gì trái với lương tâm sợ bị chỉ trích.

            Ngày thứ hai chính là thọ yến Khổng Tước Vương, Cổ Tấn không có bằng hữu gì, Liêm Khê gọi hắn cùng đi uống rượu, ngắm trăng, tản bộ, lúc quay về viện Lâm Chiếu, đã tới đêm khuya.

            Gần đến giờ nghỉ ngơi Cổ Tấn mới phát hiện Ngọc Hỏa Hoàng trên thắt lưng không thấy bóng dáng, nghĩ đến chắc là vừa rồi lúc đi tản bộ đã đánh rơi ở trong sân, thì vội vàng quay người đi tìm, cũng may Ngọc Hỏa Hoàng bình thường giống như viên ngọc bình thường, không có linh lực chấn động, mới không làm cho người ta nhặt đi. Cổ Tấn tìm được Ngọc Hỏa Hoàng, lúc quay về viện thì gặp mấy thị nữ cầm đèn lồng, mang theo điểm tâm đi về hướng Tịnh Thù Các, không khỏi sinh ra hiếu kỳ.

            Hoa Thù đang bế quan dưỡng thương, Tịnh Thù Các vô chủ, lúc này sao lại có thị nữ ra vào?

            Chẳng lẽ Hoa Thù đã xuất quan? Trong lòng Cổ Tấn vui vẻ, nghĩ đến ngày mai đại thọ Khổng Tước Vương, tự bản thân chính thức cầu thân, cùng Hoa Thù gặp mặt một lần mới tốt. Dưới chân hắn như có gió, hướng Tịnh Thù Các mà đi.

           Cổ Tấn một đường không gặp trở ngại, đi thẳng vào Tịnh Thù Các. Ở trong Các, hòn non bộ nước chảy, một cái Đình được dựng ở trong nội viện. Hắn đang muốn gọi thị nữ thông báo, nào biết trong Đình vang lên một giọng nói không cao không thấp.

            “Thù nhi, ngày mai là thọ yến phụ thân nàng, cũng là ngày vui đính hôn của chúng ta, ánh mắt của nàng sao buồn như thế?”

            Một tiếng thở dài vang lên, lập lại nhiều lần, rất là thương cảm: “Lan Phong, ngày mai ta không thể cùng chàng hứa hôn rồi.”

            Giọng kia một nam, một nữ, giọng nam ôn nhuận, Cổ Tấn chưa từng nghe qua, nhưng chỉ nghe xưng hô cũng biết đó là Thượng quân Lan Phong, người thay quyền chấp chưởng Cửu Trọng Thiên Cung, người kế thừa dự định của Thiên Đế Phượng Nhiễm. Giọng nữ mềm mại, rất là quen thuộc, cũng không phải giọng lạnh lùng, cao ngạo mà hắn từng nghe qua.

            Tthần sắc Cổ Tấn kinh ngạc, chậm rãi dừng chân lại.

            “Xảy ra chuyện gì, Thù nhi? Một năm trước khi ta đi Nam Hải diệt hung thú chín đầu đã nhận lời với nàng, chờ sinh thần ba vạn tuổi phụ thân nàng, nhất định lên đảo Bách Điểu cầu thân. Hôm qua, lúc ta dâng lên thư đề thân cho Hoa thế thúc, thế thúc cũng không phản đối? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

            Trong Đình đá, thần sắc Lan Phong vội vàng, trên khuôn mặt ôn nhuận như ngọc tràn đầy kinh ngạc.

            “Là ta không tốt, tất cả sai lầm đều tại ta.” Hoa Thù cúi đầu, sương mù trong mắt mơ hồ hiện ra.

            “Thù nhi.” Tính tình Hoa Thù từ trước đến nay quật cường, cao ngạo, Lan Phong và nàng quen biết hơn mười năm, sớm chiều ở chung, tất nhiên là hiểu rõ. Lúc này thấy  đáy mắt nàng ẩn chứa nước mắt, vội vàng trấn an nói: “Nàng đừng vội, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Nàng nói cho ta biết đi.”

            Hoa Thù lắc đầu, quay người đi đến bên cạnh Đình đá , thở dài: “Chàng vào Nam Hải diệt hung thú mãi chưa về, nửa năm trước Ưng tộc khí thế hung hãn, lại đưa lên chiến thiếp, mấy vị huynh trưởng liên tiếp chiến bại, phụ vương có thương tích bên người, ta không thể trơ mắt nhìn xem phụ vương mang theo tổn thương cùng Yến Khâu giao chiến. Vì vậy ta liền lên núi Đại Trạch mượn dù Già Thiên chống địch. Tiên quân Cổ Tấn của núi Đại Trạch thấy một mình ta gánh vác trách nhiệm bảo vệ đảo, thương xót ta một lòng hiếu thuận, liền đem dù Già Thiên cho ta mượn.”

            “Chuyện này ta biết rõ, nếu không phải bị đám thú Cửu Đầu Xà ở Nam Hải ngăn chặn, ta nhất định sớm chạy về đảo Bách Điểu, ngăn chặn cuộc chiến hai tộc, tuyệt sẽ không nhìn nàng bị Ưng tộc ức hiếp đến như vậy. Lần này, tiên quân Cổ Tấn giúp đỡ, mặc dù nàng không nói, ta cũng chuẩn bị sau đính hôn ngày mai sẽ cảm tạ huynh ấy. Nhưng chuyện núi Đại Trạch cho nàng mượn dù Già Thiên và hôn sự của chúng ta có quan hệ gì?” Lan Phong khó hiểu, trong đôi mắt màu trà hiện ra hoang mang.

            “Tiên lực Ưng Vương Yến Khâu cao thâm, thuật pháp tinh thông. Ngày ấy giao chiến ngàn cân treo sợi tóc, ta trong hoảng loạn đã vô ý đã luyện hóa dù Già Thiên, lúc này mới chiến thắng Ưng Vương, lập ra ước hẹn mười năm không tái chiến.” Vẻ mặt Hoa Thù tự trách, trầm giọng trả lời.

            “Nàng đã luyện hóa dù Già Thiên sao?” Lan Phong nhíu mày, những tưởng rằng tiên lực Hoa Thù tăng nhanh là do trong trận chiến với Yến Khâu có chút sở ngộ, nào biết lại là do luyện hóa dù Già Thiên. Dù Già Thiên là bảo vật hộ sơn núi Đại Trạch, bị Hoa Thù luyện hóa, núi Đại Trạch há có thể dễ dàng bỏ qua?

            “Hai ngày trước, tiên quân Cổ Tấn vào đảo chúc thọ.” Hoa Thù nhìn về phía hướng Lan Phong, “Cũng mang đến thư đề thân do thượng quân Nhàn Thiện tự mình viết  Phụ vương biết dù Già Thiên bị ta luyện hóa, không tiện nói rõ với tiên quân Cổ Tấn, chỉ đành tiếp nhận thư đề thân của tiên quân Cổ Tấn.”

          Thần sắc Lan phong biến đổi, “Tiên quân Cổ Tấn cũng là vì cầu hôn nàng mà đến sao?”

            “Vâng.” Nét mặt Hoa Thù nghiêm nghị: “Lan Phong, tiên quân Cổ Tấn đã cứu đảo Bách Điểu, đối với ta có ân. Nhưng ta đem dù Già Thiên luyện hóa, chuyện này không khác lấy oán trả ơn, ta gây nên sai lầm lớn, hối hận bất an. Ta không thể để cho phụ vương đảo Bách Điểu vì ta hổ thẹn. Bây giờ, ta chỉ có thể gả cho tiên quân Cổ Tấn mới có thể đền bù sai lầm mà ta phạm phải. Ngày mai trên thọ yến, ta sẽ tuyên bố Tiên giới, gả cho tiên quân Cổ Tấn.”

            “Không được! Thù nhi, nàng nói cái gì mà hồ đồ quá.”  Từ trước đến nay, tính tình Lan Phong điềm tĩnh cũng sinh ra tức giận, “Nàng luyện hóa dù Già Thiên quả thật có sai, nhưng cũng là không cố ý. Dù Già Thiên dù có quý giá, cũng không thể dùng hôn sự đền bù. Nàng vì báo ân và chuộc tội mà gả cho tiên quân Cổ Tấn, không chỉ đối với ta và nàng bất công, mà đối với huynh ấy cũng không công bằng.”

            Cổ Tấn chỉ nghe một tiếng thở dài bên trong Đình đá,  giọng Hoa Thù ôn nhu, chịu đựng nặng nề vang lên.

         “Ý ta đã quyết, Lan Phong, chàng đừng nói nữa. Kiếp này chúng ta vô duyên, kiếp sau nếu còn có thể gặp nhau, Hoa Thù nhất định gả chàng làm vợ.”

            Chẳng biết tại sao, lúc những lời này lọt vào trong tai, Cổ Tấn lại đột nhiên nhớ tới thiếu nữ núp sau hòn non bộ năm đó trên đảo Phượng Ngô Đồng vì giải vây cho hắn mà trách mắng Linh Quyên.

            Mặc dù chưa gặp người, nhưng trong lời nói quan tâm, tỏa sáng đó, cơ hồ như có thể trong lòng phác thảo ra nàng rất tao nhã, lỗi lạc nhất trong Tam giới.

            Từ đêm gặp mặt đó, hắn khắc trong tâm khảm.

            Cổ Tấn chưa bao giờ biết, hắn cho rằng đó là duyên phận, hóa ra chỉ là chấp niệm một mình hắn, hoang đường hết mười năm .

            Thân ảnh màu đen lúc đến lòng tràn đầy vui mừng, nhưng lúc đi tràn đầy cô đơn, không làm kinh động bất luận kẻ nào, thì cứ như vậy biến mất dưới ánh trăng.

            Bên trong Đình đá, Hoa Thù được Lan Phong ôm lấy,  lặng lẽ rủ xuống mắt, nhìn ra bên ngoài Các, một thân ảnh im lặng rời đi, khóe môi hơi cong lên.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *