Thần Ẩn – Chương 60 || Tinh Linh

Nơi nào có huynh, chính là thiên địa rộng lớn, thế gian vô biên

Dưới gốc cây Ngô Đồng, tiếng nói trong trẻo của thiếu nữ vang lên, khi lời nói vẫn chưa kết thúc, thì Tu Ngôn đã dừng chân lại.

Quỷ quân cường đại nhất Quỷ giới quay đầu lại, nhìn vào cô gái tinh ranh và thông minh đằng sau mình.

“Tiểu nha đầu, cô gọi ta là gì?”

A Âm xoa nhẹ vào cái mũi của mình, sau đó gọi một lần nữa: “Bệ hạ, Quỷ vương bệ hạ.”

Khuôn mặt Tu Ngôn có phần bất ngờ và bất đắc dĩ, nhưng không phủ nhận, “Cô làm thế nào mà nhận ra?”

“Chắc bệ hạ không biết, bởi vì linh lực của Thủy Ngưng Thú quá hiếm hoi, nếu để chữa trị cho con người, thì khí tức sẽ không tiêu tán trong vòng ba ngày. Ngày đó ta đã truyền linh lực cho ngài ở lầu Tu Ngôn, theo lý thuyết mà nói khí tức này chỉ có thể xuất hiện trên cơ thể của Ngài mới phải. Nhưng hồi nãy, trên chiếc nhẫn huyết hồng của Quỷ Vương, ta cảm nhận được khí tức linh lực của ta, và Ngài cũng trùng hợp đeo một chiếc y hệt với chiếc của Quỷ Vương.” Ánh mắt của Ân Âm rơi trên chiếc nhẫn mà Tu Ngôn đang đeo, “Ngài có thể có một chiếc nhẫn hồng ngọc giống với Quỷ Vương, nhưng chiếc nhẫn nhiễm linh lực của ta thì tuyệt đối không có hai chiếc.”

Tu Ngôn nhíu mày một chút và đối với sự suy đoán của Ân Âm không có ý kiến

Thực ra, nếu nhìn kỹ, ngoại trừ y phục, màu mắt và tính cách, thì Tu Ngôn thực sự giống với Ngao Ca tám phần. Chỉ là, Ngao Ca là đế vương, đôi mắt trong suốt, đỏ như máu, âm u và quỷ dị, thường làm người khác khiếp sợ. Hầu hết người ở Quỷ giới đều kính sợ hắn, không bao giờ dám nhìn trực diện, và cả hai tính cách của họ cũng đối lập, vì vậy không ai phát hiện sự vi diệu giữa Quỷ Vương và Tu Ngôn, cũng chưa ai phát hiện ra rằng cả hai người thực sự chưa từng xuất hiện cùng một lúc trước mặt mọi người.

Tu Ngôn nhẹ nhàng sờ vào chiếc nhẫn ở giữa ngón tay, cười, “Thì ra là thứ này để lại dấu vết. Tiểu nha đầu, cô thật là thông minh, ta và hắn đã sống ở Quỷ giới suốt mấy chục năm, chưa có ai phát hiện ra chúng tôi chỉ là một người.”

“Thế thì rốt cuộc ngài là……Tu Ngôn Quỷ Vương ? Hay là Ngao Ca Bệ hạ” A Âm hỏi.

“Ta tất nhiên là Tu Ngôn.” Tu Ngôn nhếch môi một chút, vẻ mặt đương nhiên.

“Thế thì Ngao Ca bệ hạ là ai?” A Âm tò mò, “Lẽ nào Ngao Ca bệ hạ là do ngài giả mạo? Làm thế nào ngài thay đổi màu mắt được? Còn quỷ lực và tính cách của ngài nữa, rõ ràng hoàn toàn không giống nhau chút nào?”

“Vì ban đầu chúng tôi là hai người khác nhau.”

A Âm định muốn tiến gần hỏi thêm, thì một giọng nói thâm trầm và băng lãnh phát ra từ miệng hắn ta. Ánh mắt màu đen của hắn biến thành đỏ máu, khuôn mặt ấm áp đột ngột trở nên lạnh lẽo và đáng sợ, khiến người ta không thể tiếp cận được. Ngoài trừ việc hắn chưa mặc đế bào, thì Tu Ngôn trước mặt A Âm gần như giống hệt với Quỷ vương Ngao Ca ở trong điện Vô Song.

“A Âm nhìn sang Quỷ Vương, cẩn thận hỏi: ‘Quỷ Quân Tu Ngôn đâu?’

‘Sức mạnh linh hồn của hắn luôn yếu hơn của bổn vương. Chỉ cần bổn vương muốn ra ngoài, thì bất cứ lúc nào cũng có thể.’ Ngao Ca nhìn qua A Âm, ‘Linh lực cũng đã đổi, và linh hồn của Phượng Ẩn cũng đã lấy được. Quỷ giới không phải là nơi có thể ở lâu, cô hãy đi đi.’

Quỷ Vương nói xong thì quay lưng đi, không chút do dự, hoàn toàn không để ý đến trong lòng A Âm đang hừng hực, thiêu đốt. A Âm nhếch môi một cái, tiếc nuối, cuối đầu đi theo sau Quỷ vương. Bất ngờ, người phía trước dừng lại đột ngột, A Âm không tránh kịp và đâm cái “Rầm” vào người Quỷ vương. Nàng sợ đến nhảy dựng, bât chấp cái trán đang bị đau, nhảy lên cao ba bước rồi lùi ra phía sau, ôm trái tim bé nhỏ lo sợ bất an.

Hít sâu một hơi, A Âm thấy Quỷ vương không có một chút động tĩnh, và đang định hỏi chuyện cũ thì thân ảnh đột nhiên quay lại và cười rạng rỡ với ánh mắt đen nhánh, hắn nháy mắt với A Âm: ‘Này, tiểu nha đầu, ta đã trở lại rồi!’

A Âm nhìn Quỷ vương đang mỉm cười trước mặt, đầu lông mày giãn ra, cuối cùng nàng cũng kìm lại sự xúc động muốn đánh hắn một trận. “Nhin mặt Phật mà không nhìn mặt tăng”, nhìn thấy khuôn mặt Ngao Ca, nàng nhất định phải nhịn xuống.

***”Nhin mặt Phật mà không nhìn mặt tăng” ý chỉ sự bao dung

“Biến trở về là tốt rồi.” A Âm nhìn Tu Ngôn từ trên xuống dưới , “Quỷ quân Tu Ngôn, ngài và Ngao Ca bệ hạ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?Tại sao linh hồn hai người lại ở trong một thân thể?”

            Tu Ngôn chính là nhìn ra sự nghi hoặc của A Âm, mới ngăn cản Ngao Ca biến trở về một lần nữa. Quỷ giới cô độc, đêm dài dài đằng đẵng, khó có được một tiểu nha đầu có thể trò chuyện được, coi như là không dễ dàng.

            “Ta kể cho cô nghe một câu chuyện xưa.” Tu Ngôn đi đến dưới cây Ngô Đồng, nhìn về phía ngọn cây, trời xanh phía trên, giọng kéo dài: “Câu chuyện xưa này bắt đầu từ rất nhiều năm trước.”

            “Ta và Ngao Ca ra đời vào mười một vạn năm trước tại Thần giới Thượng Cổ, là một đôi huynh đệ song sinh. Hắn quản lý sinh, ta quản lý tử. Từ nhỏ hắn là nhân giới Thủ hộ giả , mà ta là Hoàng Tuyền vãng sinh giả. Vì vậy Chân thần Chích Dương và chân thần Bạch Quyết tại ngày chúng ta thành niên định ta là vương của Quỷ giới, hắn là chủ Thiên Cung.”

           Ngao Ca là chủ Thiên Cung? Vậy tại sao ngài ấy lại trở thành Quỷ vương? Tu Ngôn vốn là Quỷ Vương thì tại sao chỉ còn lại một hồn phách? A Âm không cắt ngang lời Tu Ngôn, lẳng lặng nghe tiếp.

            “Chúng ta từ khi ra đời đều ở cùng một chỗ tu luyện, vốn dĩ sau khi trưởng thành nên mỗi người một ngả. Ta đi Quỷ giới, hắn chấp chưởng Thiên Cung. Nhưng bảy vạn năm trước, Ma thú Thần giới Thượng Cổ hạ giới làm loạn, sinh linh đồ thán, trong tam giới không ai có thể ngăn cản. Vào thời gian đó, ba vị chân thần Thượng Cổ, Bạch Quyết, Thiên Khải vừa đúng tham gia lịch kiếp, cũng không có ở Thần giới Thượng Cổ. Chân thần Chích Dương phải chống đỡ sự chuyển động của Thần giới, không thể dễ dàng rời giới, vì vậy ta và Ngao Ca, Nguyệt Di thống lĩnh mấy vạn thần tướng hạ giới bình loạn. Trong trận chiến ấy, núi sông nhật nguyệt toàn bộ sụp đổ, máu chảy thành sông, thần thú và ma thú hơn phân nửa đều gặp phải họa diệt tộc, ta cũng chết trong chiến loạn đó.”

            Trận chiến bảy vạn năm trước tại chiến trường Tu La trong hồi ức của Tu Ngôn chậm rãi hiện ra, chỉ là nghe thôi, mà tiếng trống trận Man Hoang máu huyết sôi trào giống như đang kéo tới, A Âm nghe mê mẩn. Nếu như linh hồn Tu Ngôn vẫn còn, nghĩa là rõ ràng có người cứu được hắn.

            “Quỷ quân. . .” A Âm gọi một tiếng, vội vàng đổi giọng: “A, không đúng, Tu Ngôn bệ hạ, sau đó là ai cứu được ngài?”

           Hôm nay mới biết Tu Ngôn mới là Quỷ giới Vương do chân thần Thần giới chọn định, nàng thật sự không dám mặt dày mày dạn cùng người ta lôi kéo làm quen.

            “Cô cứ gọi ta là quỷ quân Tu Ngôn đi. Dù sao ta ngay cả một ngày làm vương đều chưa làm qua thì chết rồi.” Tu Ngôn nhún nhún vai, một bộ dáng không quan trọng, “Là Ngao Ca trên chiến trường đã cứu một tàn hồn cuối cùng của ta. Thần ở Thần giới Thượng Cổ đều biết, chỉ cần còn một hồn, sức mạnh hỗn độn của chân thần Thượng Cổ có thể trợ giúp người đó trùng sinh, nhưng lúc ấy chân thần Thượng Cổ còn chưa lịch kiếp trở về. Ngao Ca vì ta xông vào điện Sinh Tử, trộm đi sách sinh tử, tìm thấy chân thần Thượng Cổ đang lịch kiếp ở nhân gian, cưỡng ép làm thức tỉnh thần quân Thượng Cổ .”

            A Âm hít sâu một hơi, cưỡng ép làm thức tỉnh chân thần Thượng Cổ đang lịch kiếp? Làm sao mà cưỡng ép trở lại? Chẳng lẽ là xóa sạch cơ thể thần quân Thượng Cổ ? Làm cho thần hồn ngài ấy quy vị?

            Kịch bản nhân gian A Âm đã thấy nhiều, nên suy nghĩ bay xa. Tu Ngôn nhìn bộ dáng nàng thì đã biết nàng suy nghĩ lạc hướng, cười nói: “Cô nghĩ gì thế, thần tộc có thể bị thần lực làm cho thức tỉnh, chỉ có điều tiêu hao thần lực nhiều một chút mà thôi. Ngao Ca vừa làm thức tỉnh chân thần Thượng Cổ, thì thần tướng bắt hắn liền đến. Hắn tự biết phạm phải lỗi nặng, mang theo tàn hồn của ta quỳ gối ngoài điệnThượng Cổ, cầu xin chân thần Thượng Cổ cứu ta một mạng.”

            “Sau đó thì sao? Chân thần Thượng Cổ có cứu ngài không?” A Âm liền vội hỏi.

            “Không có.” Tu Ngôn lắc đầu, “Thần quân ngài ấy cự tuyệt.”

            A Âm vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc, “Tại sao?”

            “Bởi vì ta là người chưởng quản vãng sinh, nếu như ngài ấy dùng sức mạnh hỗn độn giúp ta trùng sinh, thế thì trong vài vạn năm ta được thần lực uẩn dưỡng để một lần nữa phục sinh thì trong thiên địa sẽ không có người dẫn đường Hoàng Tuyền mới ra đời, Quỷ giới sẽ đại loạn.”

            Cái này A Âm ngược lại là đã nghe qua, Thần giới có một vài thần quân ra đời tại đài Càn Khôn, chức trách chính là thiên giáng mà thành. Một khi thần thụ thiên mệnh tử vong, trong đài Càn Khôn sẽ sinh ra một vị thần mới tiếp tục chức trách của thần đó, nhưng nếu thần tiền nhiệm không tử vong, thần mới sẽ không được sinh ra.

          Một trăm năm trước, sau khi chân thần Bạch Quyết vẫn lạc, Tam Giới đã có lời đồn về một vị chân thần mới sẽ ra đời tại đài Càn Khôn ở thần giới Thượng Cổ, nhưng hôm nay cũng không nghe thấy động tĩnh gì.

            Đây là thiên địa pháp tắc, người nào cũng không thể vi phạm.

            “Thế thì sau đó thì sao?”

            “Vì cứu ta, Ngao Ca cam nguyện buông bỏ thần tịch và vị trí Thiên Đế, thay thế ta canh giữ ở Quỷ giới, trở thành Quỷ giới vương mới. Vì vậy thần quân Thượng Cổ đã đồng ý với hắn ngưng tụ hồn phách cho ta, giúp ta thức tỉnh trùng sinh.”

            “Tuy rằng Ngao Ca bệ hạ có được thần lực cường đại, nhưng ngài ấy cũng không phải thần ti chức vãng sinh, làm sao mà dẫn dắt đường Hoàng Tuyền?” A Âm lẩm bẩm nói, đột nhiên hiểu được, nhìn về phía Tu Ngôn, “Các ngài là huynh đệ song sinh, thần lực bản nguyên hầu như giống nhau như đúc, nếu như lấy thân thể của ngài ấy làm vật chứa, ngài có thể lập tức thức tỉnh trùng sinh, Quỷ giới cũng sẽ không vì mất đi người dẫn đường mà đại loạn. Đây mới là nguyên nhân khiến chân thần Thượng Cổ nguyện ý đáp ứng các ngài.”

          Tu Ngôn phục sinh trong thân thể Ngao Ca, cũng không cần trải qua quá trình uẩn dưỡng và khôi phục linh hồn dài đăng đẵng, Quỷ giới cũng sẽ không mất đi đế quân. Nhưng giống vậy, có được hồn phách Tu Ngôn, Ngao Ca nhất định phải ở lại Quỷ giới, mãi mãi không thể rời đi.

            Lấy tự do vĩnh viễn đổi về linh hồn Tu Ngôn, ai cũng không biết Quỷ vương Ngao Ca đáng sợ, lạnh lùng trong truyền thuyết ở Tam Giới đã đưa ra lựa chọn như vậy hơn bảy vạn năm trước. Mà vốn dĩ lúc đầu hắn nên đứng ở vị trí cao ở Thiên Cung mà quan sát Tam Giới.

            “Đúng, vì để cho ta sống lại, từ nay về sau hắn đã mất đi vị trí đế quân Thiên giới, cùng ta ở lại Quỷ giới, trở thành Quỷ giới Vương.”

            Tu Ngôn thở dài một tiếng, nhớ lại chuyện cũ năm đó, thần tình khó phân biệt.

            “Nếu như Thần quân Thượng Cổ đã giúp ngài ngưng tụ hồn phách trùng sinh, vậy tại sao hồn phách của ngài còn suy yếu như thế, nếu không phải ta dùng linh lực thay ngài uẩn dưỡng, hồn lực ngài chống đỡ không được bao lâu.” A Âm khó hiểu.

            “Tiểu nha đầu, tàn hồn ngưng tụ cũng không phải một chuyện đơn giản, ta vốn chính là thần, cần ngàn vạn năm không ngừng lấy sức mạnh hỗn độn uẩn dưỡng mới được. Năm đó, thần quân Thượng Cổ cứ cách một nghìn năm sẽ đến Quỷ giới một lần giúp ta ngưng tụ linh hồn, đáng tiếc thế sự vô thường, hơn sáu vạn năm trước hỗn độn kiếp giáng xuống, thần quân Thượng Cổ  tuẫn thế, liền không ai có thể lấy sức mạnh hỗn độn giúp ta tụ hồn. Ngao Ca vì ta xây dựng lầu Tu Ngôn, lấy lệnh bài vào cung để đổi kỳ trân linh lực thâm hậu trong Tam Giới, dùng cái này để uẩn dưỡng hồn phách của ta.” Tu Ngôn nhìn về cây Ngô Đồng, “Nhưng những thứ linh vật này chỉ có thể trị phần ngọn không thể trị tận gốc,sức mạnh linh hồn của ta ngày càng ngày suy kiệt. Một trăm năm trước, chân thần Thượng Cổ trở về, Ngao Ca quay lại Thần giới xin chân thần Thượng Cổ giúp ta tụ hồn. Đáng tiếc thần quân Thượng Cổ  lịch kiếp trở về, thần lực của ngài chỉ đủ mở ra Thần giới, làm thức tỉnh chân thần Chích Dương ngủ say, không thể vì ta uẩn dưỡng hồn phách. Những năm này, chính cái cây Ngô Đồng này kéo dài tính mạng cho ta. Nếu cô không xuất hiện, khả năng ta không chống đỡ được vài năm nữa sẽ hồn phi phách tán.”

         Hắn thở dài, nét mặt không rõ ý tứ , “Thật ra hồn phi phách tán cũng tốt, nếu ta chết rồi. Người dẫn đường Hoàng Tuyền mới sẽ một lần nữa ra đời tại đài Càn Khôn, hắn cũng không cần ở tại chỗ này canh giữ Quỷ giới.”

             Tiếng thở dài nhàn nhạt vang lên, A Âm vừa muốn an ủi quỷ quân trong lòng đang xuân thu bi thương vài câu.

            Nào ngờ Tu Ngôn đột nhiên xoa xoa đôi bàn tay, một bộ dáng nịnh nọt hướng về phía không trung , “Aí chà ái chà, ta chẳng qua cảm khái vài câu, cũng không thật sự muốn chết, cô gấp cái gì? Quỷ giới chúng ta náo nhiệt hoa lệ, mỗi ngày giăng đèn kết hoa, nhộn nhịp, huyên náo, ta sao cam lòng vãng sinh. Trước đó vài ngày ta còn viết mấy điệu hát dân gian, ngày khác tặng cô bài hát người con gái vui vẻ cho cô nghe.

            Chắc là Ngao Ca bệ hạ nghe được sự cảm khái của Tu Ngôn, trong lòng chắc không vui. Bọn họ dùng chung một thân thể, tất nhiên bất cứ lúc nào có thể cảm nhận được tâm tình đối phương.

            Nghĩ đến Quỷ Vương thành và thành Trường An đều phồn hoa, náo nhiệt giống nhau, A Âm bỗng nhiên hiểu rõ tâm ý Quỷ Vương . Quỷ quân Tu Ngôn thích náo nhiệt, Quỷ Vương quản lý Quỷ giới giống như nhân gian, là sợ hắn cô đơn, lạnh lẽo. Hai người bọn họ, một người quản lý thành trì, một người dẫn dắt hồn phách vãng sinh, kỳ thật đều là Quỷ giới Vương.

            Tuổi thọ thần tộc viễn viễn dài lâu, Ngao Ca và Tu Ngôn có thể lấy cách thức như vậy để ở cùng nhau, có lẽ đối với bọn họ mà nói, cũng là một chuyện may mắn.

            “Tiểu cô nương, chuyện xưa đã nghe xong rồi, cô có thể đi rồi.” Tu Ngôn cười nói.

            A Âm gật gật đầu, hướng Tu Ngôn hành lễ cáo từ. Nàng vừa đi hai bước, đột nhiên xoay người hỏi: “Quỷ quân Tu Ngôn, ta còn muốn hỏi một câu.”

            Tu Ngôn khẽ nâng mi, “Cô còn có gì muốn biết hay sao?”

            “Ngài không phải vừa nói các ngài là huynh đệ song sinh sao?” A Âm hơi hiếu kỳ, “Rốt cuộc hai người ai là huynh trưởng?”

            Tu Ngôn sững sờ, vốn là những năm này cho tới bây giờ không có cân nhắc qua vấn đề này, cẩn thận nhớ lại, ánh mắt sáng lên vui vẻ vỗ vỗ bản thân nói: “Ta ra đời ở đài Càn Khôn sớm hơn hắn nửa nén hương, ta là huynh trưởng.”

            “Hóa ra Ngao Ca bệ hạ là đệ đệ. Ngài ấy rất hiểu sự tình đấy, không có làm cho ngài phải lo lắng gì, chỉ là mặt hơi đơ thôi, sau này ngài có thể dạy dỗ.” A Âm gật đầu, không sợ chết mà nói một câu, đại khái là nhớ tới tính tình Ngao Ca, sợ Tu Ngôn đột nhiên lại biến trở về, nhanh chóng chào Tu Ngôn rồi ôm hồn phách Phượng Ẩn cực kỳ nhanh chạy ra ngoài điện.

            Sau lưng A Âm, thân ảnh đứng thẳng, con mắt dần dần đỏ, chậm rãi khôi phục thành bộ dáng u minh, lạnh lùng .

            Ngao Ca nhìn thiếu nữ hoạt bát đi xa, một sự cảm kích khó nhận ra và sự ấm áp hiếm thấy  lướt nhẹ qua ánh mắt,

            Trong câu chuyện xưa này, từ dầu đến cuối có một chuyện Tu Ngôn đã quên nhắc đến.

            Một trận chiến năm đó, bên trong luyện ngục Cửu U, một bộ phận Ma thú phá tan phong ấn, tàn sát sinh linh. Tu Ngôn đã dùng binh giới làm tản hồn phách, làm thành kết giới bảo vệ hắn, lấy máu thịt thân thể chắn trước mặt hắn.

            Cuối cùng, hắn sống. Huynh trưởng của hắn, ở trước mặt hắn, vì bảo vệ hắn mà chết.

            Bảy vạn năm, lựa chọn năm đó hắn không hối hận, từ bỏ địa vị Tam Giới thì làm sao?

            Đối với ta mà nói, nơi nào có huynh, chính là thiên địa rộng lớn, thế gian vô biên .

            Ngoài cung Chung Linh, A Âm vừa bước một chân ra, nhìn thấy một người, hai thú đang ngự kiếm như muốn xoáy lên gió tanh mưa máu ở Quỷ giới thì lặng lẽ thu chân về.

            Aí chà, má ơi quỷ quân Tu Ngôn cứu mạng, ta cảm thấy đại muội tử ta sống không qua nổi đêm nay rồi!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *