Thần Ẩn – Chương 61 || Tinh Linh

Ta còn có thể sống một trăm năm, nhưng Phượng Ẩn ngay cả cái liếc mắt nhìn thế giới này cũng chưa có nhìn qua đã vẫn lạc

Than-An-chuong14

A Âm ôm hồn phách Phượng Ẩn khép nép đứng ở trước cung Chung Linh, trợn mắt nhìn ba người kia bay tới gần, nửa bước cũng không dám di chuyển.

            Cổ Tấn sớm đã nhìn thấy thân ảnh trước cung Chung Linh , hắn gần như là từ trên thân kiếm Nguyên Thần nhảy xuống trước mặt A Âm. Ánh mắt Cổ Tấn rơi vào đám hồn phách A Âm đang ôm trong tay, đôi môi mỏng mím chặt thành một vòng sắc bén và trầm mặc..

            Ngọc Hỏa Hoàng trên lưng phát ra tiếng kêu yếu ớt và vui sướng. Không còn nghi ngờ gì nữa, đó là Ngọc Hỏa Hoàng đang nghênh đón hồn phách Phượng Ẩn trở về.

            A Cửu và Yến Sảng theo sát phía sau đáp xuông trước điện. Nhìn hồn phách trong tay A Âm, A Cửu vừa định hỏi A Âm có phải thật là đã bỏ ra một nửa thọ nguyên không thì thoáng nhìn ánh mắt nguy hiểm của Cổ Tấn, thật hiếm khi không kêu gào gì. Hắn nhíu mày lại, bộ dáng tỏ vẻ lo lắng.

            “Muội. . .” Cổ Tấn vừa giật giật bờ môi.

            “A Tấn, đây là hồn phách tiểu Phượng quân.” Không đợi Cổ Tấn mở miệng, A Âm cẩn thận từng li từng tí giơ đám hồn phách màu đỏ đưa tới trước mặt Cổ Tấn, vừa thấp thỏm vừa luống cuống, rõ ràng là cứu được Phượng Ẩn chính là nàng, bỏ ra nửa cái mạng cũng là nàng, nhưng ngược lại nàng giống như làm chuyện sai chuyện gì, cúi đầu không dám nhìn người.

         Vì sao phải bỏ ra một nửa thọ nguyên? Vì sao không quan tâm gì mà quay trở lại? Vì sao ngu xuẩn như vậy! Sự tức giận, khó chịu và một đống câu hỏi Cổ Tấn muốn chất vấn trên đường, nhưng khi chứng kiến A Âm cứ như vậy ở trước mặt hắn đưa ra hồn phách Phượng Ẩn, một câu đều không hỏi ra miệng được.

            Nàng là vì hắn, hắn so với ai khác đều hiểu rõ, chính là bởi vì hiểu rõ, nên so với việc bị lấy đi thọ nguyên càng cảm thấy khó chịu hối hận.

            Thấy Cổ Tấn nói không ra lời, A Âm cuối đầu thấp hơn, nhỏ giọng nói: “Thật ra ta không sao cả, quỷ quân Tu Ngôn dùng linh lực ngưng tụ nội đan cho ta, hiện tại ta đã có tiên lực hạ quân. Sau này đi tìm hồn phách Phượng Ẩn, ta cũng có thể giúp huynh, sẽ không gây thêm phiền toái cho huynh. . .”

            “A Âm.” Cổ Tấn đột nhiên mở miệng kêu nàng một tiếng

             A Âm sững sờ ngẩng đầu, Cổ Tấn đang nhẫn nại nhìn nàng.

            “Đừng nhắc tới Phượng Ẩn nữa.” Cổ Tấn tiếp nhận hồn phách Phượng Ẩn, bỏ vào trong ngọc Hỏa hoàng ngọc, giọng của hắn khô khốc mà khàn đặc, “Đi thôi, chúng ta về nhà.”

            Nói xong câu này, Cổ Tấn một câu cũng không có nhiều lời, nắm tay A Âm đi về hướng Hư Cảnh.

            Từ đầu đên cuối A Cửu vẫn yên tâm, chẳng qua muốn hỏi một chút về thân thể A Âm, lại bị Yến Sảng kéo lại.

            Yến Sảng nhìn ánh mắt của hai người đang nắm tay phía trước, sau đó hướng A Cửu lắc đầu.

            A Cửu mấp máy môi, ánh mắt tràn đầy mất mát, cuối cùng cũng không có mở miệng.

            Trong nội cung Chung Linh, Ngao Ca từ Thủy Kính nhìn bọn họ đi ra Quỷ giới, có chút bất ngờ.

            “Ta còn tưởng rằng đồ đệ Đông Hoa muốn hủy đi cung Chung Linh của ta, không thể ngờ được hắn an tĩnh mà đi như vậy.”

            “Hắn một lòng lo cho thân thể tiểu nha đầu kia, đâu còn chú ý đến đệ.” Trong hơi nước, sức mạnh linh hồn Tu Ngôn hiển hiện, sờ lên cái cằm có chút ý vị thâm trường, “Chẳng qua là, ta cảm thấy trên người tiểu tử này có một luồng khí tức ta rất quen thuộc .”

            “Khí tức huynh quen thuộc?” Ngao Ca nhíu mày, “Từ sau khi huynh hạ Thần giới mới đến ở Quỷ giới, chẳng lẽ hắn là người trong thần giới hay sao?”

          Tu Ngôn được uẩn dưỡng bởi sức mạnh hỗn độn của Thượng Cổ mấy nghìn năm, tất nhiên đối với sức mạnh hỗn độn đặc biệt quen thuộc. Thanh niên trong hơi nước ngửa đầu, tựa vào Thủy kính đang lơ lửng ngáp một cái.”Không biết, cứ coi như là biết đi nữa cũng phải giả vờ không biết. Vạn nhất ta đoán không sai, nói không chừng chúng ta còn phải hành lễ với hắn nữa, với bối phận và tuổi tác của hai ta thì cũng quá mất mặt đi.”

            Ngao Ca ngoại trừ Tu Ngôn, vốn không quan tâm chuyện khác, thấy hắn không nói liền không hỏi nữa, chỉ là đối với A Âm cũng có chút ít để tâm.

            “Tiểu nha đầu kia tâm địa không tệ, tuổi thọ Thủy ngưng thú phần lớn không dài, e là trăm năm sau cô ấy lại phải đến Quỷ giới chúng ta cư ngụ, nói chung cô ấy cũng giúp đỡ chúng ta, huynh thay cô ấy tìm nhà nào tốt, bảo vệ đường luân hồi của cô ấy thuận lợi, an yên đi.”

       Chậc chậc, đây không phải là rất có tình người sao, sao đối với tiểu cô nương người ta liền mình không giống mình nữa.

            Trong nội tâm Tu Ngôn oán thầm, nghe xong lời này Ngao Ca lại thở dài, nhìn về phía ngoài cung.

            “Huynh đệ à, nha đầu này và duyên phận chúng ta, e là đợi không được trăm năm.”

            Giọng trong hơi nước mơ mơ hồ hồ truyền đến, đợi Ngao Ca nghe rõ thỉ linh hồn Tu Ngôn lại tán lạc trong kính, không chịu nói nữa rồi.

         Bốn người một đường ra khỏi Quỷ giới hướng về núi Đại Trạch, vốn dĩ Yến Sảng và A Cửu còn lo lắng cho A Âm đã hao tổn một nửa linh lực lại trên đường bôn ba mệt nhọc, muốn đề nghị nghỉ ngơi tại núi Côn Luân, nhưng nhớ tới chuyện A Âm ở chỗ đó hạ dược bọn họ, thật sự không dám nhắc lại một lần trước mặt Cổ Tấn.

        Bốn người một mạch trở vể núi Đại Trạch, Thanh Y một mình canh giữ ở cửa sơn môn nhàm chán đã nửa tháng, vừa mới thấy mọi người trở về, vui vẻ nhảy cẫng lên, mới gần nửa ngày mà đã thân thiết với Yến Sảng.

      Hôn sự của Lan Phong và Hoa Thù sớm đã truyền khắp Tam Giới, Nhàn Thiện và Nhàn Trúc sợ Cổ Tấn tuổi trẻ mặt mỏng, không dám hỏi hắn, thấy Cổ Tấn sau khi trở về đặc biệt trầm mặc, lại ở suốt trong Tàng Thư Các, càng lo lắng tiểu sư đệ chịu không nổi tổn thương tình cảm. Hai người cân nhắc và muốn hỏi A Cửu và A Âm chi tiết về hành trình lần này, nhưng hai đứa này thường ngày hay pha trò, đùa giỡn sau khi trở về núi lại thà rằng ngẩn ngở ở trong điện Kỳ Dương cho mốc meo, cũng không tới gần Trạch Hữu đường nửa bước.

            Hai lão nhân gia trông coi sơn môn không thể hiểu được tâm tình lên xuống thất thường của thanh niên trẻ, lại không thể gọi người tới hỏi chuyện cầu thân không thành, lo lắng đến nỗi tóc trắng nhiều hơn mấy cọng.

         Lại là nửa tháng trôi qua, ban đầu A Cửu và Yến Sảng ngày ngày canh giữ ở bên cạnh A Âm, sợ nàng mất thọ nguyên chỉ cần sơ sẩy một cái liền ngã xuống, về sau mỗi ngày đều thấy nàng khỏe mạnh, cùng Thanh Y nhảy lên nhảy xuống không ngừng nghỉ, sinh lực mạnh mẽ hơn trước, mới từ từ bớt lo lắng.

            Tuổi thọ tiên nhân, tiên thú lâu dài, hơn vạn tuổi cũng tính là còn trẻ, cho dù mất đi một nửa thọ nguyên, trong hàng trăm, hàng ngàn năm dù sao sẽ không xảy ra chuyện.

            Chỉ có Cổ Tấn, từ lúc trở về núi đều ở trong Tàng Thư Các, ngay cả mặt cũng không có xuất hiện. A Cửu nắm lấy cơ hội nói xấu Cổ Tấn, có chuyện gì hay không có chuyện đều muốn ở trước mặt A Âm nói vài câu bạch nhãn lang. Ngay cả Yến Sảng cũng cảm thấy A Âm vì Cổ Tấn bỏ đi nửa cái mạng đổi về hồn phách Phượng Ẩn, mà ngay cả một lời khen cũng không có, suốt ngày phải nơm nớp lo sợ như thể làm sai chuyện gì đó, thật sự quá khó chịu.

            Nếu không phải năm đó Cổ Tấn xông vào gây tai họa cho Phượng Ẩn hồn phi phách tán, thì đâu có xảy ra nhiều chuyện như hôm nay?

            Chỉ có A Âm, nàng không nói tiếng nào yên lặng ở bên ngoài Tàng Thư Các canh giữ nửa tháng, từ đầu đến cuối đều không thấy Cổ Tấn đi ra, rốt cuộc không kìm nén được, dẫn Thanh Y đi làm bánh đậu xanh, thừa dịp ánh trăng sáng mặt dày mày dạn xông vào Tàng Thư các buồn tè, vô vị nhưng có lịch sử lâu đời nhất núi Đại Trạch.

            Tàng Thư các cao hai tầng, hình dáng bát giác, đá xanh phủ ngoài, bên trong làm bằng huyền mộc, mỗi tầng đều chứa những quyển sách cổ ẩn chứa hơn sáu vạn năm Tam Giới, là nơi Thanh Y bình thường yêu thích nhất.

            Lúc này, ánh nến chiếu xuyên qua bậc thang gỗ in dấu dưới chân, ấm áp, sáng sủa. Trên tầng một tàng thư điện phủ kín sách cổ tàng thư, nếu nhìn kỹ, tất cả đều là độc bản duy nhất nói về Tiên Yêu Thần thú thời thượng cổ.

            A Âm cầm giỏ trúc bước vào tàng thư điện, không nhìn thấy người ở lầu một, lặng lẽ men theo ánh đèn rón ra rón rén đi lên trên tầng thứ hai.

       Cổ Tấn một thân thường phục màu đen, đang cúi đầu lật sách cổ. Hắn nhíu mày, dưới mắt có dấu vết đen nhạt, lộ ra sự mệt mỏi

            Chẳng biết tại sao, từ lần xuất hành đi đảo Bách Điểu, xông vào Quỷ Vương điện, A Âm cảm giác Cổ Tấn trầm mặc đi rất nhiều, lúc trước thiếu niên cười hồn nhiên và thảng thán trong cấm cốc phía sau núi giống như rời nàng càng ngày càng xa.

            Ánh mắt của nàng nửa điểm không thu lại, mang theo sự yêu thích và quý mến không thể che giấu. Cổ Tấn ngẫng đầu, liền bắt gặp một đôi mắt bình thản như vậy. Hắn hơi hơi thu lại sự vui mừng trong lòng, lại gục đầu xuống lật sách cổ, nhưng cuối cùng không đành lòng nhìn cặp mắt kia thất vọng, cuối cùng đã mở miệng.

            “Đến cũng đã đến rồi, còn đứng đó làm gì?”

         Câu này chẳng có gì nhẹ nhàng cả, thậm chí còn mang theo một chút lạnh lùng. Nhưng A Âm như được đại xá, bước lên bậc gỗ, ba bước nhập lại làm hai bước đi tới trước bàn.

            “A Tấn, ta tới thăm huynh.” Nàng một bên cười nịnh nọt, một bên từ trong giỏ trúc lấy ra bánh đậu xanh bày ra cho Cổ Tấn, “Đây là Thanh Y vừa làm xong đấy, vừa ra một nồi ta liền đem cho huynh…, còn nóng lắm. Hơn mười ngày nay huynh không có ra khỏi tàng thư điện, cứ cho là thần tiên không cần ăn, thế nhưng cũng phải sống chứ. Trời lạnh, ta đem Túy Ngọc lộ hâm nóng rồi, huynh nếm thử xem.”

            Cổ Tấn nhìn thức ăn trong nháy mắt bày đầy bàn nhỏ, liếc cuốn sách cổ thiếu chút nữa bị A Âm quét xuống dưới bàn, hơi có chút không biết làm thế nào.

            “Ừ, để xuống đi. trời tối rồi, muội về điện Kỳ Dương nghỉ ngơi trước đi.”

            Hắn thuận miệng lên tiếng, lại cầm lấy sách cổ bắt đầu xem.

            A Âm nhìn sự mỏi mệt trên hai đầu lông mày của hắn, mày nhướng lên, rốt cuộc không thèm giả vờ bộ dáng cô vợ nhỏ nữa, túm lấy quyển sách trong tay Cổ Tấn, đẩy Túy Ngọc lộ tới trước mặt hắn, lớn tiếng ra lệnh: “Uống Túy Ngọc lộ, bổ sung một chút linh lực, xong rồi trở về nghỉ ngơi, đừng có đọc nữa.”

            Cổ Tấn nhìn A Âm ánh mắt nóng rực, vuốt vuốt đầu lông mày, “Đừng làm ồn, trả sách lại cho ta.”

            A Âm vỗ vào cuốn sách trên mặt bàn, tiếng Ầm… Vang lên, “Đừng xem nữa, cứ coi như là huynh đọc hết tất cả sách cổ trong Tam giới, cũng tìm không ra phương pháp bổ sung thọ nguyên cho Thủy ngưng thú đâu.”

            Thần tình Cổ Tấn biến đổi, bàn tay duỗi ra cứng đờ giữa không trung, hơi ngưng lại.

            “Lão tổ tông Bích Ba lúc ở núi Tử Nguyệt đã nói cho ta biết, bình thường Thủy ngưng thú chúng ta dùng linh lực cứu người, cứu người một lần thọ nguyên sẽ ít đi một lần, đây là thiên địa pháp tắc, ai cũng không thay đổi được. A Tấn, huynh không cần tốn sức nữa.”

            Trong Tàng Thư các đột nhiên trầm mặc xuống, loại trầm mặc này làm cho không khí trở nên ngột ngạt, tựa như sự yên lặng trước cơn bão.

            “Hắn là Thần thú cũng biết tiếc mệnh, suốt ngày sợ chết đến nỗi trốn ở núi Tử Nguyệt cũng không dám ra ngoài. Nếu như cái gì muội cũng biết, vì sao không chịu quý trọng tính mạng!”

            Cơn tức giận nhịn nửa tháng rốt cuộc cũng không kiềm chế nữa, Cổ Tấn mãnh liệt đứng dậy, chưởng một cái lên bàn, hốc mắt đỏ bừng, “Muội không phải Bích Ba, muội không có cách nào giống như hắn sống ngàn năm vạn năm, muội có hiểu mất đi một nửa thọ nguyên có ý nghĩa như thế nào không? Có nghĩa là ngay một trăm tuổi muội cũng không sống qua được, muội có biết không?”

            Phần lớn tiên thú đều có trên mấy vạn năm tuổi thọ, khi đến cuối đời chúng không có cách nào hóa hình làm người hoặc là tiên lực càng tiến một bước, dĩ nhiên là nhắm mắt xuôi tay đi đầu thai. Nhưng giống loài Thủy ngưng thú tương đối đặc biệt, bởi vì trời sinh có được sức mạnh trị bệnh, tuổi thọ từ trước đến nay rất ngắn, bình thường phần lớn Thủy ngưng thú chỉ có mấy trăm tuổi. Nhưng bởi vì Thủy ngưng thú hiếm có, trong sáu vạn năm nay ngoại trừ Bích Ba chưa từng xuất hiện Thủy ngưng thú khác, nên ngày nay phần lớn tiên nhân cũng không biết Thủy ngưng thú là giống loài đoản thọ như vậy.

            Nhưng Cổ Tấn lớn lên ở Thần giới Thượng Cổ, hắn từ nhỏ được Thiên Khải giáo dục, mưa dầm thấm lâu, đối với những bí mật của Tiên Yêu Ma Thú biết quá tường tận, đây cũng là lý do vì sao hắn để A Âm bên người nuôi dưỡng từ nhỏ, gần như nuông chiều hết mức, xem nàng quan trọng hơn chính mình.

            Hắn một mực biết rõ nàng sống không lâu, nhưng làm sao cũng không thể chập nhận được sự thật nàng sống không quá một trăm tuổi.

            Giọng Cổ Tấn đang run, bàn tay nắm chặt đên mức nổi gân xanh. Sức mạnh hỗn độn của hắn chưa được cởi bỏ, Thiên Khải cũng không có núi Tử Nguyệt, hắn không có cách nào quay về Thần giới Thượng Cổ tìm mẫu thần trợ giúp. Nhưng A Âm cũng chỉ còn lại thời gian trăm năm hoặc là ít hơn.

            Nếu trước đó hắn không có cách tìm ra phương pháp kéo dài tính mạng A Âm, vậy thì hắn chỉ có thể nhìn A Âm trải qua cái chết và luân hồi. A Âm không phải là thần, không thể mang theo sức mạnh linh hồn luân hồi, một khi nàng uống canh Mạnh bà, đi qua đường Hoàng Tuyền vãng sinh, trên đời này sẽ không còn A Âm, Thủy ngưng thú A Âm của hắn nữa.

            Mấy ngày liên tiếp tự trách, áy náy làm cho Cổ Tấn ngoại trừ ở trong Tàng Thư Các điên cuồng tìm kiếm phương pháp kéo dài tính mạng A Âm, cái gì cũng chẳng quan tâm. Nhưng cái tên hỗn đản này đã mất đi một nửa thọ nguyên nhưng vẻ mặt cứ bình thản xuất hiện ở trước mặt hắn, tự tại và không tim không phổi hơn bất cứ người nào..

            “Ta biết. A tấn, không phải ta không tiếc sinh mệnh.”

           Thấy Cổ Tấn cuối cùng cũng phát hỏa, A Âm nhẹ nhàng thở ra, nàng thực sợ Cổ Tấn kìm nén mà làm tổn thương chính mình..

            A Âm vỗ nhẹ tay Cổ Tấn, giống như là xoa dịu cơn tức giận và lo lắng của hắn.

            “Mỗi người tự mình đều có chuyện cần làm và nhất định phải làm, mạng của ta là huynh cho, huynh nợ Phượng Ẩn chính là ta nợ Phượng Ẩn, không mang được nàng ta về, cả đời này ta cũng sẽ không an lòng.”

            Nếu không có Cổ Tấn, nàng hôm nay cũng chỉ là một Thủy ngưng thú ngủ say trong cấm cốc núi Đại Trạch, không có có sinh mạng, không có bằng hữu, không có sư phụ, không có sư huynh đệ, cũng không có người thân, nàng hôm nay có tất cả đều là Cổ Tấn cho. Chỉ cần là vì Cổ Tấn và núi Đại Trạch, đừng nói chỉ là một nửa thọ nguyên, cứ cho là lấy mạng nàng đổi, nàng cũng cam nguyện.

            “Ta còn có thể sống một trăm năm, nhưng Phượng Ẩn ngay cả cái liếc mắt nhìn thế giới này cũng chưa có nhìn qua đã vẫn lạc. Nàng so với ta đáng thương hơn, Phượng hoàng và các Trưởng lão Phượng tộc còn đang chờ nàng thức tỉnh.” A Âm ngẩng đầu nhìn Cổ Tấn, “Tinh mạng của ta còn dài, chúng ta còn có thời gian một trăm năm, A Tấn, chúng ta từ từ suy nghĩ biện pháp, huynh đừng lo lắng cho ta nữa.”

          Cổ Tấn nhìn thấy ánh mắt kiên trì của A Âm, cuối cùng thở dài một hơi.

            “Rồi, huynh nếm thử bánh đậu xanh, Thanh Y làm vì huynh đấy.” A Âm lại đem bánh đậu xanh đẩy tới trước mặt Cổ Tấn, khuấy động bầu không khí.

            Cổ Tấn thật sự không có biện pháp với cô nương tùy tiện này, hắn cũng biết sự lo lắng của mình hôm nay đã hù dọa A Âm, không muốn làm cho nàng đối với chuyện này lại suy nghĩ.

            Hắn cầm lấy bánh đậu xanh trên bàn ăn một cái, lập tức lông mày nhíu một cái.

            A Âm vội vàng nói: “Sao vậy? Ăn không ngon sao? Có phải lạnh rồi không?”

            Cổ Tấn lắc đầu, thập phần rụt rè mà mở miệng: “Đường hơi ít.”

           A Âm sững sờ, phì cười một tiếng, “Được được được, sáng mai nói Thanh Y cho nhiều đường, nói là sư thúc hắn thích ăn.”

            Nụ cười trên mặt A Âm thoải mái, nhẹ nhàng, cuối cùng không cần cẩn thận từng li từng tí nữa, Cổ Tấn nhìn nụ cười trên mặt nàng, tiếp nhận Túy Ngọc lộ nàng đưa tới, chỉ cảm thấy sự bất an trong nửa tháng vì nụ cười của A Âm mà chậm rãi biến mất.

            Bên ngoài lầu hai Tàng thư điện, một đám hắc khí không bình thường hóa thành hình người mơ hồ ẩn núp dưới ánh trăng nhìn trộm, nó ác ý nhìn một màn này dưới ánh nến như có điều suy nghĩ, không biết tính toán cái gì.

            Cổ Tấn trong điện hình như có nhận thấy, bỗng nhiên nhìn ra hướng ngoài cửa sổ.

            “Ở lại trong điện đừng đi ra!”

            Cổ Tấn dặn dò A Âm một tiếng, kiếm Nguyên Thần xuất ra khỏi vỏ, hướng về hắc khí trong không trung mà đánh tới.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *