Thần Ẩn – Chương 62 || Tinh Linh

Cuối cùng cũng có một ngày, thần giới Thượng Cổ của ngươi, chính là thiên hạ của ta!

Than-An-chuong17

Nguồn: png

Luồng hắc khí kia rõ ràng là không ngờ đến Cổ Tấn sẽ phát hiện ra nó, khẽ kêu một tiếng xoay người rời đi, nhưng bị kiếm Nguyên Thần Cổ Tấn cầm trong tay áp sát, ngăn ở ngoài điện.

            “Ngươi là người phương nào? Lại dám tự tiện xông vào núi Đại Trạch?” Cổ Tấn nhìn luồng ma khí trong không trung, mày nhíu lại.

            Dưới núi có trận pháp hộ sơn, dưới bán thần không ai có thể xông vào. Nhưng hiện tại trận pháp không bị khởi động, luồng ma khí làm sao vào được? Huống chi nó nhìn qua không phải người, không phải tiên, không phải yêu, thập phần âm u, quỷ dị.

            A Âm từ trong điện thò đầu ra, lo lắng mà nhìn về phía không trung.

           “A Tấn, cẩn thận!”

            Cổ Tấn nghe thấy giọng A Âm,  xiết chặt kiếm cầm trong tay.

            “Khặc khặc… Tiểu oa nhi, ngươi đã tìm được ba hồn năm phách của Phượng Ẩn rồi sao” Trong ma khí truyền đến một tiếng cười lạnh, không phân biệt rõ nam nữ. Nó rõ ràng đối với sức mạnh Cổ Tấn không coi ra gi, bị hắn ngăn cản cũng không kinh hoảng, vẫn còn có lòng dạ hỏi chuyện Phượng Ẩn.

            “Ngươi rốt cuộc là ai? Tại sao biết rõ chuyện Phượng Ẩn?” Giọng Cổ Tấn trầm lạnh, cảm thấy bất ngờ. Chuyện bọn hắn tìm về hai hồn của Phượng Ẩn ở cung Chung Linh ngay cả hai vị Chưởng giáo sư huynh và trưởng lão Phượng tộc cũng chưa có nói qua, mà ma tộc này là từ đâu mà biết được?

            “Ta là ai không quan trọng, nếu như tiểu phượng hoàng của Phượng tộc kia chết thì đã chết rồi, còn tìm hồn phách của cô ta làm  gì? Dùng một cái mạng của tiểu sư muội ngươi đổi một Phượng Ẩn không hề liên quan, ngươi không đau lòng sao ha ha ha?” Thấy Cổ Tấn không đáp, ma khí khiêu khích mà phát ra tiếng cười dữ tợn.

            Nó nhìn về phía A Âm, làm như là lộ ra một sự ác ý, mãnh liệt hướng bên cửa sổ mà đi.

            “Ngươi muốn cứu sống Phượng Ẩn, bản tôn liền lấy mạng sư muội của ngươi!”

             “Vọng tưởng!”

            Cổ Tấn cầm kiếm nghênh tiếp, tiên lực kiếm trận tản ra, lông mày băng lãnh, một mực canh giữ ở phía trước cửa sổ lầu hai Tàng Thư Các  .

            Thế nhưng ma lực hắc khí ở phía trên Cổ Tấn, nó hóa thành dáng vẻ hình người, biến ra một cây roi màu đen, ma khí tứ tán. Cổ Tấn cùng nó chiến đấu trên không trung, sự cảnh giác trong mắt hắn càng ngày càng nghiêm túc.

            “A Âm, đi mau! Đi Trạch Hữu đường!”

            Chưởng giáo sư huynh và sư huynh Nhàn Trúc đều ở tại Trạch Hữu đường, Cổ Tấn lo lắng A Âm gặp chuyện không may, vội vàng kêu nàng rời khỏi.

           Ma khí kia hiển nhiên không muốn để Cổ Tấn kéo Nhàn Thiện và Nhàn Trúc đến đây, đột nhiên hóa ra ba đạo ma ảnh, trường tiên vung tới, trong nháy mắt quật nát kiếm trận Cổ Tấn, vây hắn trong ma khí ác liệt

            Nếu như để mặc Cổ Tấn tiếp tục thu thập hồn phách tiểu phượng hoàng, Phượng Ẩn sớm muộn cũng có ngày trùng sinh. Chỉ sợ Phượng Nhiễm cầu còn không được! Ma khí tưa như mang một mối hận thù không thể giải thích được đối với Phượng tộc, nó nhìn ngọc Hỏa Hoàng trên lưng Cổ Tấn, tâm niệm chợt chuyển, càng đem ma lực xuất ra mười phần, vọng tưởng đem cả Cổ Tấn và ngọc Hỏa Hoàng cùng lúc cán nuốt..

            Trông thấy một màn này, A Âm đứng ở phía trước cửa sổ kinh hãi, nàng không chút do dự liền bay lên không trung giơ kiếm tấn công phía sau lưng ma khí. Thủy ngưng thú xưa nay ở Tam giới chỉ là một linh vật, ma khí kia hiển nhiên không để A Âm ở trong mắt, chỉ tiện tay quất một roi, tiếp tục dùng ma khí thôn phệ Cổ Tấn. Nào biết A Âm ở cung Chung Linh được Tu Ngôn dùng tiên lực đúc lại tiên căn, tiên lực không giống ngày thường, dùng hết toàn lực một kiếm đâm ra, trực tiếp đánh bay một đạo ma khí trong ba đạo ảo ảnh thành từng mảnh.

            Ma khí đột nhiên bị một kích, hai đạo bóng đen còn lại phát ra tiếng gầm và gào thét dữ dội, bỏ qua việc thôn phệ Cổ Tấn, một lần nữa hợp làm một thể quay trở lại vung cây roi màu đen tấn công A Âm.

            Một kiếm vừa nãy của A Âm không có chủ ý gì, bất quá là nhờ sự chủ quan của ma khí, tiên kiếm nghênh tiếp roi đen, trong nháy mắt bị xoắn thành bột vụn. Bóng đen hừ lạnh một tiếng, không chút nương tay, một roi rắn chắc quất vào người A Âm.

            Lưng A Âm chịu một roi, kêu lên một tiếng đau đớn, miệng phun máu tươi, nửa quỳ trên đám mây, nhưng không lui nửa bước..

            “Hừ, chỉ là một Thủy ngưng thú hèn mọn cũng dám làm tổn thương bản tôn, bản tôn cho ngươi hồn phi phách tán, vĩnh viễn không siêu sinh!” Giọng quỷ dị từ trong bóng đen truyền ra, lại là một roi trùng điệp vung xuống.

            Cổ Tấn từ trong ma khí lao ra  vừa vặn trông thấy một màn này, săc mặt hắn đại biến, mãnh liệt mở ra lòng bàn tay, máu tươi tràn vào trong kiếm Nguyên Thần, thần lực màu bạc từ trong kiếm Nguyên Thần phá ấn mà ra, bổ vào cây roi màu đen đang vung vẩy phía trên ma khí.

          Trong khi kiếm Nguyên Thần đánh về phía bóng đen, Cổ Tấn nhảy lên bay đến trước mặt A Âm đã chịu một roi, ôm nàng vào trong lòng, cầm chặt tay của nàng. Thấy sắc mặt A Âm trắng bệch, hắn quýnh lên, vội vàng gọi nàng.

            “A Âm! Muội sao rồi?”

            Thấy Cổ Tấn từ trong ma khí xuất hiện hoàn hảo không tổn hao gì, A Âm suy yếu cười, “A Tấn, chuyện ta đồng ývới huynh lại không có làm được, đã nói không được ở trước mặt huynh bị thương, lúc này sợ là ngay cả một trăm năm cũng không được rồi.” Nàng nói xong là phun ra một ngụm máu tươi, áo bào màu trắng nhuộm máu đỏ một mảng.

            “A Âm, muội đừng nói chuyện!” Sắc mặt Cổ Tấn đại biến, liên tục không ngừng đem tiên lực rót vào trong cơ thể A Âm .

              Bóng đen xưa nay thần cản giết thần, ma cản giết ma bị kiếm Nguyên Thần hủy hơn phân nửa ma lực, nó chật vật né tránh công kích của kiếm Nguyên Thần, kinh hãi mà nhìn kiếm và người cầm kiếm phát ra ánh sáng màu bạc.

            Không thể nào? Trong kiếm này sao có thể có loại sức mạnh này? Cổ Tấn sao lại có được loại thần lực này ?

            Trong mắt bóng đen tràn đầy oán hận, nỗi sợ hãi hai trăm năm trước bị sức mạnh hỗn độn hủy diệt thân thể thuần yêu đã in dấu vào linh hồn của nó, khiến nó nhịn không được mà run rẩy.

              Lúc này, mấy đạo nhân ảnh xuất hiện trên không trung Trạch Hữu đường, tiên lực hùng hậu hướng Tàng Thư Các vọt tới.

            “Cổ Tấn! Mối hận hôm nay, ngày sau bản tôn sẽ trả lại gấp đôi!” Bóng đen thấy không ổn, hừ lạnh một tiếng, hướng về chân núi mà đi.

            “Đừng mong chạy thoát! Kiếm Nguyên Thần, giữ nó lại”

            Cổ Tấn thấy ma khí muốn chạy trốn, hốc mắt đỏ thẫm, một tay truyền tiên lực cho A Âm, một tay tiếp tục rạch lòng bàn tay lấy máu tươi tế kiếm Nguyên Thần trợ giúp nó phá ấn.

            Máu tươi tuôn ra nhiều một phần, sắc mặt Cổ Tấn liền trắng bệch một phần, nhưng hắn hoàn toàn không để ý, một lòng chỉ muốn giữ lại ma tộc bất minh này.

          Tiếng nổ vang trời, thần lực kiếm Nguyên Thần đại chấn, ngân quang cuồn cuộn bao phủ ma khí, tình thế nghịch chuyển. Mắt thấy muốn đem nó nghiền nát, ma khí lộ ra sự hoảng sợ, trong tay trường tiên vung vẩy, ngăn cản thần uy kiếm Nguyên Thần.

            Mặc dù Cổ Tấn liên tục rót tiên lực cho A Âm, nhưng hồn lực trong cơ thể A Âm vẫn như cũ càng ngày càng yếu, thân thể cũng dần dần lạnh buốt, chỉ nghe A Âm  kêu một tiếng đau đớn, lại phun ra một ngụm máu tươi, bàn tay đang nắm tay Cổ Tấn vô lực rơi xuống, hai mắt từ từ nhắm lại..

            Cổ Tấn hoảng hốt, đột nhiên, ma khí nắm lấy cơ hội phá vỡ thần lực kiếm Nguyên Thần, tìm mọi cách bỏ chạy xuống núi.

              Đúng vào lúc này, Nhàn Thiện, Nhàn Trúc và Yến Sảng đi đến. Trông thấy A Âm hôn mê bất tỉnh, tất cả đều kinh sợ, biến sắc

          “A Tấn, xảy ra chuyện gì vậy?”

           Nhàn Thiện thăm dò trán A Âm, thần sắc đột nhiên khẽ động, lộ ra vẻ kinh ngạc.

            Cổ Tấn hoàn toàn tập trung vào A Âm đang hôn mê, không có chú ý sự khác thường của Nhàn Thiện. Đầu hướng về phía dưới chân núi mà chỉ , “Chưởng giáo sư huynh, có ma tộc xông vào núi, nó chạy về hướng sơn môn.”

            “A Tấn, đệ mang A Âm quay về điện Kỳ Dương chữa thương.”

            Nhàn Thiện và Nhàn Trúc nghe nói núi Đại Trạch có ma tộc xuất hiện, lập tức biến sắc, dặn dò Cổ Tấn một tiếng sau đó đuổi theo về hướng chân núi.

           Nhìn sắc mặt trắng bệch A Âm, sờ bàn tay lạnh buốt của nàng. Cổ Tấn chau mày, càng thêm bất an, cùng Yến Sảng mang A Âm đi về hướng điện Kỳ Dương.

            Nhắc tới cũng trùng hợp, hôm nay bữa tối sau khi Thanh Y và A Cửu đánh cờ đấu rượu, hai người uống không ít Túy Ngọc lộ, trong sơn môn gây ra động tĩnh lớn như vậy, hai người ngủ say trong điện Kỳ Dương, cũng không có tỉnh lại. Cổ Tấn và Yến Sảng lo cho A Âm, không có đánh thức hai người.

            Trong điện Kỳ Dương, A Âm nằm ở trên giường, chiếc giường trắng nhiễm một mảng lớn vết máu, nhìn thấy mà giật mình.

            Hoàn Thần Đan bảo vệ tính mạng được Bích Ba lặng lẽ để lại được Cổ Tấn nhét vào trong cơ thể A Âm, rốt cuộc cũng ngăn được nàng không ngừng thổ huyết và cơ thể dần dần lạnh băng của nàng, Trên mặt A Âm  khôi phục một chút hồng hào.

            Thấy Cổ Tấn còn muốn đem Hoàn Thần Đan nhét vào trong miệng A Âm, Yến Sảng liền ngăn cản hắn, “Được rồi, A Tấn, tiên căn A Âm suy yếu, không thể ăn Hoàn Thần Đan được nữa, nếu không cô ấy sẽ bạo thể mà chết!”

            Cổ Tấn mãnh liệt ngừng lại,  lúc mới phát hiện A Âm đã ngừng thổ huyết, hắn giấu bàn tay đang run rẩy đi, khôi phục tinh thần, nhẹ gật đầu.

            Yến Sảng như là không có nhìn thấy một màn này, dò xét trán A Âm , “Tiên lực A Âm gần như khôi phục, Hoàn Thần Đan chữa thương có hiệu quả, dưỡng thương vài ngày nữa là khỏi, không cần quá lo lắng.” Nàng nhìn  Cổ Tấn vẫn không nhúc nhích mà trông coi A Âm, “Huynh ở lại đây chăm sóc A Âm thật tốt, ta đi giúp đỡ hai vị tiền bối, có chuyện gì ngày mai rồi hãy nói.”

            Yến Sảng ra khỏi điện Kỳ Dương bay về phía chân núi. Nàng vừa ra khỏi điện, một luồng hắc khí yếu ớt lặng yên không một tiếng động ẩn vào trong điện hướng Đông Bắc, tìm được A Cửu đang say đến bất tỉnh nhân sự, chui vào trong cơ thể của hắn.

            Cách đó ngàn dặm bên trong luyện ngục Cửu U, ma tôn quan sát hết thảy môt màn này thông qua Thủy Kính, tại thời điểm kiếm Nguyên Thần xuất ra thần quang, ả bật dậy từ vương tọa, trên mặt lộ ra sự sợ hãi và căm hận.

            “Sao có thể? Đồ đệ Đông Hoa làm sao có được sức mạnh hỗn độn?”

            Măc dù ma khí trên cơ thể Hồng Dịch chẳng qua là một phần mười ma lực của ả, nhưng trong thượng quân đỉnh phong cũng không ai có thể địch lại, nhưng kiếm Nguyên Thần của Cổ Tấn không những có thể gây tổn thương cho ả mà còn còn xém hủy diệt phân thân ẩn núp trong cơ thể Hồng Dịch.

                 Bình thường ma khí kia đề phòng bị tiên tộc phát hiện, vẫn luôn ngủ say trong cơ thể Hồng Dịch, mặc dù Cổ Tấn tại luyện ngục Cửu U và ở núi Quy Khư có sử dụng qua sức mạnh hỗn độn nhưng ả chưa từng phát hiện. Nếu không phải lần này ma khí muốn giết chết A Âm, cũng sẽ không ép được Cổ Tấn sử dụng sức manh hỗn độn trước mặt ma khí, làm cho ma tôn phát hiện thần lực dị thường trên người Cổ Tấn.

            “Ma Tôn, người nói đó là sức mạnh hỗn độn? sức mạnh hỗn độn chân thầnThượng Cổ ?” Các ma thú cùng lúc nhìn thấy một màn này đều quỳ rạp xuống đất, đáy mắt lộ ra sợ hãi.

            “Sợ cái gì!” Ma tôn Khôi phục bình tĩnh, đi chân trần giẫm lên ngọn lửa địa ngục, băng lãnh mà quát lớn. Có lẻ là tức giận, ả ho khan một tiếng, trên mặt trắng bệch, quỷ dị hiện đầy hoa văn hoa Thí thần.

            Thường Thấm lúc sắp chết, cuối cùng cũng làm tổn hại ma lực của ả, ít nhất trong thời gian trăm năm, ả cũng khó khôi phục được sức mạnh đỉnh phong.

           “Sức mạnh hỗn độn!” Ma Tôn phun ra bốn chữ này, khóe miệng nhếch thành độ cong nguy hiểm .

            Cảnh tượng trăm năm trước người nọ quan sát thế gian giáng xuống thần phạt như hiển hiện ra trước mắt, cứ như mới hôm qua.

            Ả bởi vì sự tồn tại tôn quý nhất trong thiên địa, mà sống không bằng chết trong luyện ngục Cửu U đã trăm năm.

            Ma Tôn mãnh liệt ngẩng đầu, nhìn về phía trời xanh. Nơi đó là đỉnh Tam Giới, thần giới Thượng Cổ phủ bụi .

            “Sức mạnh hỗn độn vậy mà xuất hiện ở Tam Giới. Tốt, tốt, đây là ngươi cho bản tôn cơ hội! Ta không làm gì được ngươi, thì sẽ khiến cho con trai của ngươi nhận hết tất cả thù hận của bản tôn ! Thượng Cổ, ngươi yêu thương nhi tử như trân bảo, ngươi và Bạch Quyết cứu vớt Tam giới, bản tôn sẽ từng bước từng bước hủy diệt tất cả. Cuối cùng có một ngày, thần giới Thượng Cổ của ngươi, chính là thiên hạ của ta!”

              Núi Đại Trạch một đêm không ngủ, đèn đuốc sáng trưng. Thẳng đến sáng sớm ngày thứ hai, Nhàn Thiện và Nhàn Trúc tìm khắp ngoài sơn môn trong phạm vi mười dặm, cũng không có phát hiện nửa điểm thân ảnh của ma khí kia. .

            Hai người vừa mới trở về núi, liền thận trọng gọi Cổ Tấn đến Trạch Hữu đường.

            Cho đến lúc này, A Âm ngủ say cả đêm cũng không có tỉnh lại.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *