Thần Ẩn – Chương 64 || Tinh Linh

Trong nháy mắt nghìn năm, cảnh này chìm trong dòng thời gian cuồn cuộn của Tam Giới, chưa bao giờ có ai biết được

Than-An-chuong17

“Thế thì sư huynh, huynh có hối hận không?”

       Trong nội đường Trạch Hữu, giọng Cổ Tấn trầm thấp đột nhiên vang lên, hắn nhìn Nhàn Trúc, nhẹ giọng hỏi: “Nếu như cho huynh thêm một cơ hội lựa chọn nữa, huynh còn chọn yêu nữ tử thế gian kia, đem cô ấy về Tiên Giới không?”.

      Nhàn Trúc sững sờ, thần tình phức tạp, hồi lâu hít một tiếng: “Đệ đã đi qua cung Chung Linh rồi hả?”.

       Trong hồn phách Phượng Ẩn có một đám hồn phách tại Chung Linh cung, nếu như Cổ Tấn đã biết chuyện cũ này, chắc là đi Quỷ giới gặp Ngao Ca rồi.

      Cổ Tấn không có phủ nhận. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Nhàn Trúc, “Đệ và sư huynh năm đó lựa chọn giống nhau, dù là A Âm chỉ có trăm năm tuổi thọ, đệ cũng muốn cùng muội ấy ở bên nhau. Huống chi đệ còn có thời gian một trăm năm, đệ nhất định sẽ tìm được phương pháp kéo dài tuổi thọ của muội ấy.” 

      Nghe thấy hai chữ “Trăm năm” này, trong mắt Nhàn Trúc lướt nhẹ qua qua một sự không đành lòng, bờ môi giật giật, rồi lại không đành lòng mở miệng. Nhàn Thiện một bên nghe Cổ Tấn đi qua Quỷ giới, khuôn mặt như lão tăng nhập định lại đột nhiên giật giật, mở miệng: “A Tấn, đệ ở trong nội cung Chung Linh có thể lấy lại hồn phách Phượng Ẩn?”

       Cổ Tấn gật đầu, “Trong cây Ngô Đồng cung Chung Linh có ba phách Phượng Ẩn, Ngao Ca bệ hạ đã đem hồn phách của muội ấy trả lại cho đệ.”

         “Đệ là dùng cái gì để đổi?” Nhàn Thiện hỏi thẳng, giọng nghiêm trọng: “Phàm là người đi qua Quỷ giới, ai cũng biết quy củ của Quỷ Vương . Năm đó, mạng sư huynh của đệ là do sư phụ ở đảo Ngô Đồng cầu xin một cây Ngô Đồng vạn năm để đổi lấy. Ba phách Phượng Ẩn quan trọng như thế, với cách làm của Quỷ Vương, không có khả năng giao trả lại cho đệ đơn giản như vậy. Đệ lấy cái gì đổi về  ba phách Phượng Ẩn?”.

         Nhàn Trúc không rõ, vừa mới vẫn còn khuyên nhủ chuyện Cổ Tấn và A Âm, Chưởng giáo sư huynh làm sao lại đột nhiên quan tâm đến hồn phách Phượng Ẩn, đang chuẩn bị kéo về chủ đề cũ khuyên nhủ Cổ Tấn hai câu, thì lại nghe được Cổ Tấn trả lời.  “A Âm lấy một nửa thọ nguyên của muội ấy đổi về ba phách Phượng Ẩn .” Cổ Tấn mắt cụp xuống, cực kỳ khó khăn, nói ra đáp án. 

         “Một nửa thọ nguyên! Đệ nói A Âm lấy một nửa thọ nguyên để đổi hồn phách Phượng Ẩn ?” Nhàn Trúc đột ngột đứng dậy, rốt cuộc đã hiểu rõ những lời Nhàn Thiện hỏi, hắn vội vàng quay đầu nhìn về Nhàn Thiện, thì thấy Nhàn Thiện hướng hắn lắc đầu. 

          “A Tấn.” Giọng Nhàn Thiện vang lên, tiếng thở dài không thể nhận ra. Cái thở dài này quá nặng nề, ngay cả  Cổ Tấn cũng nhận ra một tia bất an. Nghe thấy Nhàn Thiện gọi hắn, Cổ Tấn ngẩng đầu, thấy Nhàn Thiện mặt mày nghiêm trọng, trong lòng không khỏi run lên.

          “Sư huynh?” 

           “A Tấn, ta và Nhị sư huynh đệ ngăn cản hôn sự của đệ và A Âm, không phải là bởi vì A Âm sinh ra thấp kém, cũng không phải bởi vì muội ấy là một Thủy ngưng thú. Mà là bởi vì …” Nhàn Thiện dừng một chút, mới chậm rãi nói: ” Tuổi thọ của muội ấy từ ngày ra đời, cũng chỉ có mười năm.”.

         Một câu này như long trời lở đất, Cổ Tấn bị chấn động, kinh hãi không hiểu. Hắn sững sờ nhìn Nhàn Thiện, như là không nghe rõ  “Chưởng giáo sư huynh, huynh nói thật sao? A Âm, tuổi thọ A Âm có bao nhiêu?”

        Nhàn Thiện giống như là không đành lòng, nhưng vẫn nặng nề nói ra hai chữ: “Mười năm.” 

       Thân hình Cổ Tấn run lên, trên mặt trong nháy mắt không còn huyết sắc, “Sư huynh, có phải huynh nghĩ sai rồi không, cứ cho là A Âm không phải Thủy ngưng thần thú, chỉ là một Thủy ngưng thú bình thường, muội ấy cũng nên có mấy trăm năm tuổi thọ, sao chỉ có mười năm? Hôm qua đệ mới đọc cổ tịch, trong đó tất cả đều viết…”

         “A Tấn!” Nhàn Thiện cắt ngang hắn, trầm giọng nói: ” Trước khi sư tôn phi thăng từng nói, A Âm cả đời này, sống không quá mười năm.”

          “Vì sao!” Trong mắt Cổ Tấn tràn đầy hoang đường, không tin nổi, “Vì sao sư tôn nói như vậy, thân thể của muội ấy so với người khác đều tốt hơn, sao có thể sống không quá mười năm?”

         “A Tấn, chẳng lẽ đệ không hiếu kỳ sao?. Trong Tam Giới, ngoại trừ Bích Ba bên cạnh tiểu Thần quân Nguyên Khải năm đó, Thủy ngưng thú đã tuyệt tích hơn sáu vạn năm rồi, tại sao A Âm lại ở cấm cốc phía sau núi Đại Trạch chúng ta? Đệ chưa từng nghĩ tới lai lịch của muội ấy sao?”

        Giọng Cổ Tấn trì trệ, hắn từ khi xuất thế, Bích Ba đã ở bên cạnh hắn, đối với hắn mà nói Thủy ngưng thú cũng không phải một tiên thú đã tuyệt tích và bị diệt tộc, nên hắn chưa bao giờ nghĩ tới lai lịch và nguồn gốc của A Âm. hắn chịu đựng nỗi buồn, hỏi: “Sư huynh, A Âm rốt cuộc muội ấy từ đâu mà đến?” 

           Chỉ thấy Nhàn Thiện thở dài một tiếng, “Cái này muốn nói phải bắt đầu từ nhiều năm trước, khi đó còn không có núi Đại Trạch chúng ta, sư tôn cũng chỉ là một tiểu tiên trong tiên giới. Hơn bảy vạn năm trước, Tam Giới bùng phát một tai họa, Ma thú từ Thần Giới hạ giới tàn sát bừa bãi Tam Giới, rất nhiều thượng thần hạ giới chiến đấu với Ma giới. Trận chiến đó ngày càng lan rộng, tử thương vô cùng nghiêm trọng, rất nhiều Thần thú và tổ tiên bị diệt tộc trong trận đại chiến, tộc Thủy ngưng thú cũng là một trong số đó. Lúc ấy, sư tôn tuy chỉ là một tán tiên, nhưng không đành lòng nhìn Ma thú tàn sát sinh linh, đã tham gia cuộc chiến diệt Ma của Thần tộc, trong chiến loạn sư tôn và tộc Thủy ngưng thú luôn kề vai sát cánh chiến đấu, giao tình dần thâm sâu. Nhưng Thủy ngưng thú là chủng tộc có sức chiến đấu yếu nhất trong Thần thú, chiến loạn còn chưa kết thúc, Thủy ngưng thú dĩ nhiên đã gặp nguy nan diệt tộc. Trong một lần giao chiến, sư tôn bị thương trong tay một con Hắc Long, không còn sức chiến đấu, là một đôi phu thê cuối cùng còn sót lại của tộc Thủy ngưng thú cứu được sư tôn, đôi phu thê đem sư tôn đến cấm cốc phía sau núi Đại Trạch dưỡng thương, và gửi gắm hài tử còn chưa phá vỏ cho sư tôn. Sư tôn ở trong cốc dưỡng thương mấy năm, lúc ra khỏi cấm cốc, Ma thú đại bại, chiến loạn Tam Giới đã dừng lại, nhưng đối với phu thê Thủy ngưng thú, đã không trở lại.”.

          “Nói như vậy là phụ mẫu A Âm đã đem muội ấy gửi gắm cho sư tôn hay sao? Khó trách A Âm trong cấm cốc vừa ra đời, sư tôn liền thu muội ấy làm ký danh đệ tử.” Cổ Tấn lần đầu nghe nói chuyện cũ vài vạn năm này, nhịn không được kinh ngạc.”Nếu là ân nhân nhờ vả, thế thì vì sao sư tôn để A Âm một mình ở lại cấm cốc phía sau núi? Vì sao vẫn để cho muội ấy ngủ say, không làm muội ấy thức tỉnh?”

        Ban đầu hắn ở phía sau núi, lúc phát hiện A Âm, A Âm đã phá vỏ mà ra, mặc dù có dấu hiệu sinh tồn, nhưng vẫn ngủ say. Nếu không phải ngày qua ngày dùng tiên lực uẩn dưỡng, nếu không bằng sức mạnh bản thân nàng rất khó tỉnh lại.

       “Để cho A Âm ngủ say, là ý nguyện của phụ mẫu A Âm, sư tôn chỉ là đồng cảm với tấm lòng yêu thương con của phụ mẫu A Âm, không đành lòng làm A Âm thức tỉnh mà thôi. Vì vậy sư tôn mới đem muội ấy thu xếp trong sơn động cấm cốc ở sau núi, bởi vì sơn động kia căn bản chính là nơi cư ngụ của phu thê Thủy ngưng thú, là nhà của muội ấy.”

         “Vì sao? Chiến loạn cũng có ngày sẽ kết thúc, vì sao phụ mẫu A Âm lại nguyện ý để muội ấy ngủ say?” Cứ coi như là năm đó Ma thú mang lại tai họa Tam giới, nhưng cũng đã qua nhiều năm như vậy, vì sao phụ mẫu A Âm tình nguyện để A Âm ngủ say, cũng không muốn để nàng tỉnh lại.

         Nhàn Thiện lắc đầu, vẻ mặt thương tiếc “Nhắc tới cũng là một câu chuyện cũ. Năm đó, lúc mẫu thân A Âm mang thai muội ấy đã bị :Ma thú gây thương tích, mặc dù miễn cưỡng sinh hạ nàng, nhưng lại phát hiện sức mạnh linh hồn đứa nhỏ này đã bị ma khí xâm nhập, rất khó phá vỏ ra mà sống sót. Mặc dù có may mắn phá vỏ mà ra nhìn thấy ánh mặt trời, thì tuổi thọ cũng tối đa có mười năm. Vậy đối với đôi phu thê đau lòng cho đứa con của mình, lúc đem A Âm gửi gắm cho sư tôn, chỉ để lại một câu nói.”

         “Nói cái gì?” Cổ Tấn nghe được mà giật mình, cổ họng nghẹn lại

         “Bọn họ năn nỉ sư tôn đem muội ấy đặt ở cấm cốc sau núi, vĩnh viễn phong ấn, nếu như định mệnh muội ấy có thể phá vỏ mà ra, đó chính là đứa nhỏ này chỉ có một đời ngắn ngủi. Nếu như muội ấy có thể sống sót, cả đời gặp được, nghe theo thiên mệnh.”

         Cả đời gặp được, nghe theo thiên mệnh. Tám chữ này, quả nhiên vừa chua xót vừa đành chịu. Sinh mệnh theo định mệnh chỉ có thể sống mười năm, là để cho nàng giáng sinh nhìn ngắm thế gian này rồi chết đi, hay là nên để cho nàng vĩnh viễn ngủ say để giữ lại một cái mạng, với tư cách làm phụ mẫu, căn bản không cách nào lựa chọn. Vì vậy bọn họ đem sinh mệnh đứa bé kia phó thác cho trời cao. Nếu như định trước có một ngày nàng phá vỏ mà ra, dù chỉ có mười năm, cũng hy vọng nàng có thể có cuộc sống tốt đẹp, không hối tiếc.

         Hồi lâu, trong nội đường Trạch Hữu vang lên giọng Cổ Tấn đau khổ. “Sư tôn người, có biết không?” Nhàn Thiện nhẹ gật đầu, “Khi đó đệ mới nhận hình phạt xong, ra khỏi cấm cốc, vẫn còn là tâm tính thiếu niên. Sư tôn sợ đệ không chấp nhận được, lúc phi thăng đã nhắc nhở ta vào lúc phù hợp sẽ nói cho đệ biết. Nhưng tối hôm qua ta phát hiện. . .”

       Cổ Tấn nhớ tới đêm qua, lúc rối loạn, Nhàn Thiện đã từng sờ trán A Âm một cái, đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy bối rối, “Sư huynh! A Âm muội ấy. . .” Giọng của hắn vừa vội vừa nhanh, “Huynh vừa mới nói muội ấy chỉ có mười năm tuổi thọ?”,

       Nhàn Thiện không có nói nữa, chỉ tiếc nuối gật đầu. Mười năm tuổi thọ, A Âm ở đáy vực cấm cốc Đại Trạch bên cạnh Cổ Tấn trải qua thời gian bốn năm, nửa năm nay bên cạnh Cổ Tấn bôn ba ở Tam giới, lại ở cung Chung Linh hao tổn năm năm tuổi thọ đổi về ba phách Phượng Ẩn. Hôm nay tính ra, thời gian còn lại của nàng, không ngờ chỉ còn lại một năm. Khó trách Nhàn Thiện đối với tuổi thọ A Âm một mực giữ kín như bưng, bây giờ núi Đại Trạch nguy nan, là lúc cần hắn như vậy, nên nói cho hắn tình trạng A Âm, bởi vì A Âm đã không còn thời gian. Một năm, hắn cho rằng còn thời gian trăm năm, nhưng mà ngay cả một năm A Âm cũng không có!

        “Chưởng giáo sư huynh.”

         Cổ Tấn quỳ gối trước mặt Nhàn Thiện, hai vị sư huynh giật mình kêu to một tiếng. Bọn họ biết rõ, Cổ Tấn nhập môn hơn một trăm năm, ngoại trừ cái lần chính thức bái sư, ngay cả Đông Hoa đều cực ít quỳ lạy. Đông Hoa từng có lệnh Cổ Tấn ở trong sơn môn được miễn hết các lễ nghi, cho dù sau này Chưởng giáo kế nhiệm chấp chưởng, Cổ Tấn cũng không cần bái lạy. Nói thật, cuộc đời mấy trăm nay tu tiên của Cổ Tấn ở núi Đại Trạch còn cao quý hơn công chúa, hoàng tử Thiên Cung. Nhưng bọn họ nhìn tiểu sư đệ lớn lên, lúc này hốc mắt đỏ thẫm, chân tay luống cuống mà quỳ gối trước mặt bọn họ.

        “Chưởng giáo sư huynh, Nhị sư huynh, nếu như các huynh đã sớm biết tuổi thọ A Âm chỉ có mười năm, có phải là cũng biết cách cứu muội ấy?” Nhàn Thiện và Nhàn Trúc trầm mặc không nói, đều không biết làm sao.

        Nhàn Trúc nâng Cổ Tấn dậy, “A Tấn, ta và sư huynh vẫn luôn sợ nói cho đệ biết, cũng là bởi vì chúng ta không biết làm sao cứu A Âm. Tuổi thọ trời định, tiên thú nếu muốn phá vỡ ràng buộc tuổi thọ, chỉ có thể tự mình đột phá giới hạn, hóa tiên thành thần, điều này đệ cũng biết.”.

          Mặc dù là tiên yêu, cũng là có tuổi thọ giới hạn, nhưng nếu đạo hạnh cao thâm, thì có thể sống lâu một chút mà thôi. Tiên thú, Yêu thú cũng như thế, Tam Giới sáu vạn năm qua thú hóa thành thần chỉ xuất hiện hai người là thượng thẩn Cổ Quân của cung Thanh Trì và Yêu hoàng Sâm Giản. Ngay cả Hỏa Long tam đầu của đầm Uyên Lĩnh, tu luyện sáu vạn năm cũng chỉ đạt cảnh giới bán thần. A Âm chỉ là một Thủy ngưng thú bình thường, cho tới bây giờ cũng chẳng qua là tiên lực hạ quân, làm sao có thể trong vòng một năm hóa thành Thần thú đây? Cái chết của A Âm là kiếp nạn định trước từ lúc bắt đầu giáng thế, chỉ là người biết không đành lòng vạch trần, mới có thể giấu lâu như thế. Nhàn Thiện và Nhàn Trúc dốc hết sức thúc đẩy Cổ Tấn đi đảo Bách Điểu cầu thân, chính là nhìn ra hắn đối với A Âm quá mức coi trọng, nghĩ đến hắn có người yêu thích, thế thì cuối cùng có một ngày A Âm rời đi lúc đó hắn cũng không đến mức quá bi thương. Nào biết quanh đi quẩn lại, bọn họ tốn sức nhiều như vậy, thậm chí không tiếc một mắt nhắm một mắt mở để cho Hoa Thù ấy đi dù Già Thiên để thúc đẩy tình cảm hai người, vậy mà cuối cùng là A Tấn lại yêu thích Thủy ngưng thú do một tay hắn nuôi dưỡng. Có một số việc, thật sự là mệnh trung chú định, không ai có thể phá vỡ.

         “A Tấn, ta và Nhị sư huynh đệ sẽ đốt đèn Cửu Tinh, những ngày này đệ ở trong núi, ở bên cạnh A Âm đi.”

           Nhàn Thiện thở dài, vỗ vỗ vai Cổ Tấn, đôi mắt của lão thần tiên hơn vạn tuổi nhìn thấu sinh tử. “Sống chết có số, tất cả đều đã định trước, đệ phải nghĩ thoáng hơn.”

         Cổ Tấn cụp mắt, há to miệng, nhưng một câu đều cũng không nói ra được, đôi môi run rẩy không ngừng và  trắng bệch. Nhàn Thiện không đành lòng nhìn hắn, hướng Trạch Hữu đường đi ra ngoài, đi được vài bước, lại đột nhiên dừng lại, hắn quay đầu lại nhìn về phía Cổ Tấn. Có thể nói là tiểu sư đệ do một tay hắn nuôi lớn, vẻ mặt ủ rũ, tràn đầy thê lương. Thân ảnh gầy gò, cô đơn trùng lặp với thân ảnh kia của hai vạn năm trước. Hắn hơi giương mắt, thấy Nhàn Trúc đứng bên cạnh Cổ Tấn, cũng đang nhìn về phía hắn, đối với Cổ Tấn lòng tràn áy náy và đồng cảm, nhưng không có cách gì. Chẳng lẽ tất cả số mệnh và kết cục vẫn giống như hai vạn năm trước sao? Bóng hai người được ánh mặt trời ban mai bên ngoài điện chiếu sáng kéo dài và hẹp, hẹp đến nỗi lão thần tiên bốn vạn năm tuổi Nhàn Thiện cũng không chịu được.

          Hắn đột nhiên mở miệng. “A Tấn, sư tôn trước khi phi thăng còn có một câu bảo ta nói cho đệ.” Những lời này như là phá vỡ bầu không khí ngột ngạt trong điện. Cổ Tấn đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Nhàn Thiện, đáy mắt mang theo sự chờ mong. “Sư tôn nói, Thủy ngưng thú đã diệt tộc, A Âm đã tứ cố vô thân, trong tam giới người duy nhất có chút ràng buộc huyết thống với muội ấy e là Thủy ngưng thần thú bên cạnh tiểu thần quân Nguyên Khải năm đó –  Bích Ba. Nếu như đệ có thể tìm tới hắn, có lẽ A Âm còn có một đường sinh cơ.”

         Nhàn Thiện lời còn chưa dứt, sự kinh hỷ trong mắt Cổ Tấn như được trùng sinh. Hắn vội vàng hướng Nhàn Thiện thi lễ một cái liền bay ra Trạch Hữu đường, ngay cả một cái chớp mắt do dự đều không có.

       Nhìn thấy hắn bay về phía phía điện Kỳ Dương sau núi, Nhàn Trúc đi lên trước, hỏi: “Chưởng giáo sư huynh, lần trước nghe A Tấn có nói qua, bọn họ ở núi Tử Nguyệt có gặp Thần thú Bích Ba của Nguyên Khải, thế thì có phải A Âm còn có một tia hy vọng không?”

       “Có lẽ vậy, sư tôn chỉ để lại những lời này, có thể cứu A Âm hay không, cũng phải nhìn thiên ý.”

        Nhìn thấy thần tình Nhàn Thiện, đáy lòng Nhàn Trúc nổi lên một sự bất an và nghi hoặc, hắn chần chờ nói: “Sư huynh, trước kia vì sao huynh không nói cho đệ biết sư tôn còn để lại những lời này? Nếu sớm biết như vậy, chúng ta đã sớm nên kêu A Tấn đi núi Tử Nguyệt tìm Bích Ba kia rồi.”

        Nhàn Thiện không đáp, hắn nhìn thân ảnh Cổ Tấn biến mất ở không trung, chậm rãi thở dài một tiếng. Ánh mặt trời ban mai tràn ngập mọi ngóc ngách núi Đại Trạch, chiếu sáng tiên môn đã tồn tại hơn sáu vạn năm. Đông Hoa là Tiên quân xưa nhất Tam Giới, tiên pháp cao thâm, nhân đức đôn hậu, nhưng rồi lại cực ít có người biết được, hắn cũng tinh thông tử vi. Có chút kiếp nạn, hắn tính ra được, nhưng cho dù tính ra, cũng không biết có nên ngăn cản hay không. Nguy nan của một núi đổi lấy mạng một người. Ân nghĩa sáu vạn năm trước và sơn môn sáu vạn năm sau, bên nào nặng bên nào nhẹ? Thế thì thần quân sống lâu hơn Tam giới trước ranh giới phi thăng, đã đem quyền quyết định giao vào tay đệ tử tin cậy nhất.

       “Nhàn Trúc.” Nhàn Thiện nhìn về sơn mạch sáng ngời phía trước mắt, nước chảy róc rách, kêu Nhàn Trúc một tiếng.

         “Sư huynh?”

         “Đốt đèn Cửu Tinh, sư tôn không có ở đây, núi Đại Trạch phải dựa vào chúng ta thủ hộ rồi.”

          “Đúng, Chưởng giáo sư huynh.” Ánh mắt Nhàn Trúc nhìn theo hắn nhìn về phía ánh mặt trời chiếu sáng cả núi Đại Trạch, khóe miệng rốt cuộc cũng lộ ra một sự thoải mái, vui vẻ. “Hy vọng tiểu tổ tông của A Âm có biện pháp cứu muội ấy.”

          Chỉ mong tiếc nuối hai vạn năm trước đừng tái diễn trên người A Tấn và A Âm, chỉ mong bọn họ có thể có cơ hội bước đi cùng nhau. Hai lão thần tiên sống mấy vạn năm đứng ở Trạch Hữu đường nhìn xuống, nhìn thân ảnh đi xa, nghĩ như thế. Rất nhiều năm sau, lúc Cổ Tấn trở thành Phổ Nhân cũng không biết, hai vị sư huynh của hắn, đã từng ở tại ngày đó nhìn thân ảnh của hắn vì hắn và A Âm đưa lên lời cầu nguyện, lời chúc chân thành và giản dị như thế. Chỉ tiếc, trong nháy mắt nghìn năm, cảnh này chìm trong dòng thời gian cuồn cuộn của Tam Giới, chưa bao giờ có ai biết được.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *