Thần Ẩn – Chương 69 || Tinh Linh

“A Âm?!” A Âm giật mình, “Không phải ta tỉnh dậy vào ngày hôm sau sao?”

Yến Sảng lắc đầu, thấy vẻ mặt của A Âm đầy vẻ bối rối, “Cô đã bị trúng ma khí và luôn bất tỉnh, là Cổ Tấn đã đến Thiên cung hỏi Thượng quân Lan Phong xin Dao Trì Thần Lộ để đánh thức cô dậy.”

Yến Sảng cũng như A Cửu không biết rằng mạng sống của A Âm sắp kết thúc, họ vẫn nghĩ rằng Dao Trì Thần Lộ mượn từ Lan Phong đã giúp A Âm tỉnh dậy, hoàn toàn không biết rằng việc trục xuất ma khí cho A Âm là nhờ vào máu của Cổ Tấn.

” Dao Trì Thần Lộ?” A Âm hỏi, “Ma khí trong người ta là do Dao Trì Thần Lộ kết hợp với máu của sừng tiên thú giúp xua đuổi đi sao?”

“Sừng của Tiên thú?” Yến Sảng tỏ vẻ ngạc nhiên, định hỏi rõ ràng thì tiếng của Cổ Tấn vang lên từ phía sau, không quá to cũng không quá nhỏ, cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người.

“Yến Sảng, tình hình ở sơn môn ra sao? Mấy ngày qua có xuất hiện ma tộc không?”

Chuyện Cổ Tấn hỏi là chính sự, Yến Sảng không tiếp tục nói chuyện với A Âm, vội nói, “Đừng lo, hàng ngày ta và A Cửu tuần tra ở sơn môn, không phát hiện ma tộc, hai vị tiền bối đang bế quan trong Điện Trường Sinh, đốt đèn Cửu tinh, có bọn đệ tử Thanh Y canh giữ, cũng an toàn không lo.”

Cổ Tấn thấy sự chú ý của hai người đã được chuyển hướng, ánh mắt lóe lên, thở phào nhẹ nhõm. Với tính cách của A Âm, nếu biết rằng mỗi ngày phải uống máu của hắn để tỉnh dậy, e rằng nàng sẽ không chịu uống nữa.

“Được rồi, thấy cô tỉnh lại ta cũng yên tâm rồi.” Yến Sảng cười với A Âm: “A Cửu ở nhà một mình trông giữ sơn môn, ta không yên tâm, ta về đó với hắn trước, vài ngày nữa sẽ lại đến thăm cô.”

A Âm lưu luyến gật đầu, kéo tay Yến Sảng, đi vài bước, đơn giản chỉ muốn lôi kéo Yến Sảng muốn đưa tiễn nàng: “A Sảng, vài ngày nữa khi bệnh của ta khỏi hẳn, cô dẫn ta ra ngoài dạo quanh sơn môn được không, Cổ Tấn hàng ngày đều phải bế quan luyện công, ta ở một mình sắp chán chết rồi.”

Yến Sảng nghe thấy lạ, “Cổ Tấn hàng ngày đều phải bế quan luyện công sao?”

A Âm gật đầu, “Đúng vậy, huynh ấy nói ma tộc xuất hiện, tiên giới và sơn môn đều không yên ổn, vì vậy mỗi ngày huynh ấy đều bế quan tu luyện trong hang núi.”

Suy nghĩ này của Cổ Tấn cũng không sai, Yến Sảng không nghi ngờ gì, “Ta cũng không biết vì sao tiền bối Nhàn Thiện và Nhàn Trúc lại để Cổ Tấn dẫn cô đến phía sau núi dưỡng bệnh, thực ra sơn môn cũng khá an toàn.” Nàng hạ thấp giọng, trượng nghĩa mà cho A Âm một viên thuốc an tâm, “Đừng lo, vài ngày nữa, khi cô khỏi hẳn, ta sẽ dẫn cô ra ngoài dạo một vòng, bọn Thanh Y nhớ cô lắm đấy.”

Nghĩ đến mấy đệ tử tròn trịa, mũm mĩm gần đây ở sơn môn, A Âm cười híp mắt gật đầu, tiễn Yến Sảng đi.

Thêm một tháng nữa, Yến Sảng tuần tra trong núi, đột nhiên cảm nhận được một luồng yêu lực cường đại lao vào sơn môn. Cô nhíu mày nhìn về hướng sơn môn.

Bên ngoài đại trận bảo vệ núi Đại Trạch, một giọng nói trầm ấm bất ngờ vang lên.

“Yêu giới Sâm Vũ, bái kiến trưởng giáo núi Đại Trạch! Mời Thượng quân Nhàn Thiện xuất sơn gặp mặt!”

Sâm Vũ? Nhị hoàng tử của Yêu giới? Chẳng phải hắn đang chắn giữ ở La Sát sao? Sao lại đột nhiên xuất hiện ở núi Đại Trạch lúc này?

Trong cấm địa hậu sơn, A Âm nghe thấy giọng của Sâm Vũ vang khắp núi cũng sững sờ. Hai tộc Tiên Yêu từ lâu không hòa thuận, nhị hoàng tử Yêu giới sao lại đột nhiên viếng thăm núi Đại Trạch?

Nàng nhìn về phía hang núi không xa, từ khi vào cấm địa, Cổ Tấn mỗi ngày đều bế quan tu luyện, hắn bế quan thì phong bế ngũ giác, căn bản không nghe được tiếng bên ngoài.

Ai Âm cắn răng, cuối cùng nỗi lo lắng chiếm ưu thế, niêm tiên quyết rồi run rẩy bay ra ngoài cấm địa.

Trong sơn môn, A Cửu xuất hiện bên cạnh Yến Sảng sau khi nghe tiếng, hắn nhìn về phía bóng dáng cao gầy ngoài núi, ánh mắt thâm trầm. Dù Hồng Dịch và Thường Thấm chưa nói chuyện trong hàng trăm năm, nhưng hắn vẫn biết về mối thù hận giữa Thường Thấm và Sâm Vũ. Nếu không phải năm đó Sâm Vũ giữ Thường Thấm ở Tam Trọng Thiên của yêu giới, phụ mẫu của hắn cũng sẽ không tử trận. Vì vậy hắn cực kỳ không có thiện cảm với nhị hoàng tử Yêu giới, người vốn có thể trở thành cô trượng của hắn.

“A Cửu, việc ở núi Đại Trạch không thể truyền ra ngoài, hai vị tiền bối đang ở giai đoạn quan trọng của việc đốt đèn Cửu tinh, ngươi đi trông coi điện Trường Sinh, ta sẽ đi gặp nhị hoàng tử Yêu giới này.”

Yến Sảng nói rồi quay người muốn bay đi, A Cửu nắm lấy nàng, trong mắt lộ rõ vẻ lo lắng.

Yến Sảng cười khi thấy vậy, an ủi, “Đừng lo, dù sao hắn cũng là nhị hoàng tử Yêu giới, viếng thăm sơn môn công khai như vậy, chắc chắn không phải đến để khiêu khích. Ta đi xem hắn muốn làm gì.”

A Cửu gật đầu, tiễn Yến Sảng bay ra ngoài sơn môn.

Ngoài sơn môn núi Đại Trạch, Sâm Vũ chỉ thấy một luồng sáng vàng lướt qua, một thiếu nữ với vẻ mặt khí thế lớn xuất hiện trước mặt hắn.

Hắn hơi nheo mắt, nhìn nàng đầy quan sát.

Nữ quân trẻ như vậy mà đã thăng lên Thượng quân, thật không thể xem nhẹ.

“Yến Sảng, Ưng Tộc, bái kiến điện hạ Sâm Vũ.” Yến Sảng hơi cúi đầu, coi như chào hỏi.

Dù Sâm Vũ là trưởng bối, lại là hoàng tử Yêu giới, nhưng hai tộc Tiên Yêu có hiềm khích nhiều năm, tất nhiên không cần chào hỏi lẫn nhau.

“Yến Sảng? Công chúa Ưng Tộc?” Sâm Vũ hơi ngạc nhiên, sau đó bộc lộ một chút tức giận, “Núi Đại Trạch đối đãi khách như vậy sao? Bản vương đến núi bái kiến, Núi Đại Trạch lại để người ngoại tộc như cô ra đón, Nhàn Thiện, Nhàn Trúc, Cổ Tấn đâu, ba vị thượng tôn núi Đại Trạch ở đâu?”

“Điện hạ.” Yến Sảng rất bình tĩnh, không kiêu ngạo cũng không hạ mình, “Chắc ngài cũng đã nghe nói, gần đây trong sơn môn có xuất hiện ma tộc, các vị thượng tôn để bảo vệ sơn môn đang bế quan tu luyện. Giờ Yến Sảng thay mặt các vị thượng tôn chắn giữ sơn môn, không biết điện hạ đến núi Đại Trạch hôm nay là vì chuyện gì?”

Sâm Vũ nhìn một thoáng lên không trung núi Đại Trạch, nơi Cửu tinh đèn hiện ra mờ ảo, cau mày.

Trong một tháng hắn bí mật tìm kiếm tiên nhân từng vào núi Tĩnh U gặp Thường Thấm, nhưng vẫn không có kết quả, cho đến khi nghe tin ở núi Đại Trạch có ma tộc xuất hiện, hắn cảm thấy kỳ lạ mới đến xem xét, đại trận bảo vệ núi Đại Trạch mở ra, hắn lặng lẽ lẻn vào không được, chỉ có thể đường hoàng đến núi viếng thăm, không ngờ ba vị thượng tôn núi Đại Trạch đều bế quan, thật đúng là đến không đúng lúc.

Hắn từng hứa với Thường Vân không để tin tức Thường Thấm đã mất lọt ra ngoài, tất nhiên không tiện nói ý định của mình cho Yến Sảng.

“Ba vị thượng tôn khi nào xuất quan?”

“Trưởng giáo có lệnh, núi Đại Trạch đóng núi ba tháng, nay vừa qua một tháng, nhị hoàng tử nếu không tiện nói ý định của mình cho Yến Sảng biết, chi bằng hai tháng nữa đến bái kiến trưởng giáo.”

“Được, khi đèn Cửu tinh sáng, Sâm Vũ nhất định sẽ trở lại viếng núi!” Sâm Vũ nhìn vào núi Đại Trạch một cái, rồi quay đi.

Núi Đại Trạch đứng vững trong tiên tộc sáu mươi nghìn năm, lại có đại trận bảo vệ núi do Đông Hoa để lại, đã là nơi an toàn nhất trong tam giới, hắn đợi thêm hai tháng cũng không sao, trước tiên đi tìm tung tích của Hồng Dịch đã.

Bên ngoài điện Trường Sinh, A Cửu nhìn thấy bóng dáng Sâm Vũ biến mất ngoài sơn môn. Một làn hắc khí rất nhẹ quấn quanh cổ hắn bỗng lóe lên rồi biến mất.

Trong ngọn lửa luyện ngục Cửu U, Ma tôn chứng kiến cảnh này rồi nhíu mày.

“Hừ, ta giải quyết Thường Thấm vẫn chưa đủ, ngươi còn đến Núi Đại Trạch sao.”

Trong ngọn lửa địa ngục, một giọng nói lạnh lùng đầy sát khí vang lên.

Yến Sảng thấy Sâm Vũ rời đi, thở phào nhẹ nhõm và chuẩn bị quay trở lại sơn môn. Đúng lúc đó, nàng gặp A Âm đang vội vã chạy đến.

“Sao cô lại ra đây? Mau quay về!” Nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt của A Âm, Yến Sảng lập tức thay đổi sắc mặt.

“Có chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao Nhị hoàng tử của giới Yêu lại đột nhiên đến Núi Đại Trạch của chúng ta?” A Âm quan tâm đến sự an toàn của sơn môn, vội vàng hỏi.

Yến Sảng lắc đầu, “Hắn đến để bái kiến hai vị tiền bối, nhưng thấy hai tiền bối đang bế quan nên đã rời đi.”

Cô định dẫn A Âm trở lại núi thì tiếng chim hót vang lên ở phía xa, một con hồng tước và vài con khổng tước bay thẳng về phía sơn môn.

Yến Sảng nhíu mày, hừ lạnh một tiếng. A Âm cũng ngạc nhiên, nhưng lập tức đứng chắn trước mặt Yến Sảng với dáng vẻ kiên cường.

Yến Sảng cảm thấy ấm lòng, nở nụ cười nhẹ và dịu sắc mặt.

Hồng Tước và những con khổng tước hóa thành hình người, khi nhìn thấy A Âm và Yến Sảng ngay trước sơn môn, họ cũng ngạc nhiên.

Trên đảo Bách Điểu, Hồng Tước đã từng gặp Yến Sảng và A Âm, nên không hề chần chừ, cúi chào hai người, “Hồng Tước kính chào nữ quân A Âm và công chúa Yến Sảng.”

“Ngươi đến Núi Đại Trạch có việc gì?” A Âm chậm rãi hỏi.

Đây là địa bàn của nàng, đương nhiên là nàng tỏ ra cao ngạo, mong rằng tiểu nha hoàn này nói xong rồi rời đi ngay lập tức, nàng không muốn để sư huynh của mình dính líu gì đến đảo Bách Điểu.

Hồng Tước cười lễ phép, rút ra một tấm thiệp mời dát vàng từ tay áo, có vẻ kiêu ngạo.

“Nữ quân A Âm, ngày Trùng Dương là ngày đại hôn của công chúa chúng ta và thượng quân Lan Phong. Công chúa nói rằng Núi Đại Trạch và tiên quân Cổ Tấn đã giúp đỡ đảo Bách Điểu rất nhiều, nên đã phái Hồng Tước đến tận đây gửi thiệp cưới cho tiên quân Cổ Tấn.”

Khi nghe rằng họ đến để gửi thiệp cưới, A Âm cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, nhận thiệp và nói: “Chúc mừng, cảm ơn Hồng Tước. Sư huynh của ta đang bế quan, không tiện tiếp khách, ta sẽ nhận thiệp này thay cho huynh ấy. Hồng Tước, cô có thể yên tâm trở về báo cáo với công chúa nhà mình.”

Tính cách của A Âm thật thẳng thắn, ngay cả việc đuổi người cũng rất gọn gàng.

Hồng Tước bị A Âm nhận thiệp không chút do dự, không nhịn được cảm thấy khó chịu, biết rằng công chúa nhà mình không thích nữ quân A Âm này của Núi Đại Trạch, liền nảy ra một ý nghĩ khác, mỉm cười và nói: “Nữ quân A Âm là sư muội của tiên quân Cổ Tấn, giao cho nữ quân cũng như nhau. Công chúa còn dặn ta mang hai câu hỏi cho tiên quân Cổ Tấn, nhưng tiên quân đang bế quan…”

“Chuyện của sư huynh ta, ta đều biết, công chúa có gì muốn hỏi, cứ hỏi ta cũng được.” A Âm vẫy tay, tỏ ra quyết tâm.

“Đúng vậy.” Hồng Tước cười nói: “Thực ra không có gì quan trọng, chỉ là công chúa quan tâm đến Tiểu Phượng Quân của Đảo Ngô Đồng, muốn hỏi tiên quân Cổ Tấn đã tìm được hồn phách cuối cùng của Tiểu Phượng Quân chưa. Nếu đã tìm thấy, có thể nhờ người chuyển tin cho nàng ấy để công chúa an tâm.”

Hồn phách cuối cùng của Phượng Ẩn? Không phải Phượng Ẩn vẫn còn hai hồn phách chưa tìm thấy sao? Tại sao lại chỉ còn một hồn phách cuối cùng?

Ánh mắt A Âm đầy nghi ngờ, vô tình bị Hồng Tước bắt gặp, giọng nói của Hồng Tước tăng lên một chút, lộ ra vẻ đắc ý, “Nữ quân A Âm có lẽ không biết. Công chúa nhà ta luôn nhớ mãi việc thức tỉnh của Tiểu Phượng Quân, ra lệnh cho toàn bộ tộc chúng ta tìm kiếm hồn phác của Tiểu Phượng Quân trong Tam giới. Gần đây, cuối cùng chúng ta đã tìm thấy một cây Ngô Đồng ngàn năm trên cực đảo Bắc Hải. Đúng lúc tiên quân Cổ Tấn đến thăm đảo Bách Điểu, công chúa đã đi cùng tiên quân đến cực đảo Bắc Hải và tìm được một hồn phách của Tiểu Phượng Quân.”

“Sư huynh của ta đã đến đảo Bách Điểu?” Điều này khiến A Âm và Yến Sảng đều sững sờ.

Trong những ngày A Âm hôn mê bất tỉnh, Cổ Tấn đã rời núi được mười ngày, chỉ nói rằng đi mượn nước Dao Trì Thần Lộ trên Thiên Cung, nhưng không hề nhắc đến việc đã đến đảo Bách Điểu.

Có vẻ như vậy, Núi Đại Trạch cách Cửu Trọng Thiên Cung nhiều nhất chỉ mất hai ngày, kể cả cả đi cả về là bốn ngày đã đủ, nhưng còn những ngày khác, Cổ Tấn đã đi đâu?

A Âm cúi đầu, toàn thân cứng đờ, chẳng lẽ trong lúc nàng hôn mê không biết sống chết, Cổ Tấn đã đến đảo Bách Điểu gặp Hoa Thù?

Yến Sảng nhìn nàng với vẻ lo lắng.

“Ơ, nữ quân không biết sao?” Hồng Tước cúi đầu, suy nghĩ lanh lợi, nhớ lại những ngày ở đảo Bách Điểu đã nghe tiên quân Cổ Tấn nói rằng sư muội của mình không biết rằng mình đã mắc bệnh nặng và cần linh dược để chữa trị, yêu cầu điện hạ nhà mình giữ bí mật chuyện hắn mượn Lông Vũ Tước Quan.

Có vẻ như vị nữ quân A Âm này không chỉ không biết mình sắp mệnh tận mà còn không biết tiên quân Cổ Tấn đã từng ghé qua đảo Bách Điểu.

“Đúng, cũng không trách nữ quân, điện hạ nhà ta và tiên quân Cổ Tấn đã có thâm giao từ những năm trước trên đảo Ngô Đồng, dù rằng gần đây có vài điều bất đồng, nhưng tiên quân Cổ Tấn luôn dành tình cảm sâu sắc cho điện hạ nhà ta. Lần này tiên quân Cổ Tấn vào đảo thăm điện hạ, cùng điện hạ uống trà luận đạo, nói chuyện rất vui vẻ. Vì vậy điện hạ mới lệnh ta đến tận đây mang thiệp mời đến cho tiên quân.”

Hồng Tước nhìn nữ quân A Âm, người đang im lặng vì những lời của mình, thấy nhẹ nhõm phần nào, vừa định bổ sung vài câu châm chọc hơn thì Yến Sảng nghe thấy liền giận dữ, định rút roi để dạy dỗ tiểu nha hoàn của tộc Khổng Tước một bài học, nhưng A Âm đã đưa tay cản lại.

A Âm không giận dữ, cũng không phẫn nộ, thể hiện dáng vẻ của một đệ tử chủ quản của Núi Đại Trạch, gật đầu chào Hồng Tước.

“Sư huynh ta là một trong tam tôn giả của núi Đại Trạch, ta là muội muội đệ tử đương nhiên không nên hỏi về nơi đi của sư huynh mình, việc ta không biết việc sư huynh đến đảo Bách Điểu cũng không có gì lạ. Hôn lễ trọng đại giữa điện hạ Hoa Thù và thượng quân Lan Phong là sự kiện hân hoan của tiên giới, điện hạ sắp kết hôn, chắc hẳn có nhiều điều phải lo lắng, sư huynh ta và công chúa chỉ có một chút thâm giao lúc nhỏ, không đáng để bàn. Lần này may nhờ điện hạ tìm lại được một phần hồn phách của tiểu Phượng quân, cả Núi Đại Trạch vô cùng biết ơn. Tuy nhiên…”

A Âm nhìn về phía Hồng Tước, ánh mắt lạnh lùng, Hồng Tước bị ánh mắt của nàng quét qua, bất giác cảm thấy sợ hãi.

Rõ ràng chỉ là một thần thú có pháp lực yếu ớt, tại sao ánh mắt nhìn lại có thể uy nghiêm và lạnh lùng hơn cả điện hạ nhà mình.

A Âm nhẹ nhàng nhìn Hồng Tước, “Thượng quân Lan Phong đảm nhiệm việc quản lý Thiên Cung, thân phận cao quý, công chúa nhà ngươi cũng là công chúa tôn quý của tộc Khổng Tước, sắp gả cho thượng quân Lam Phong, đúng là thần tiên quyến lữ. Những lời đối đãi thân tình, tin tưởng,vui vẻ như vậy không nên dùng với điện hạ Hoa Thù và sư huynh ta, ngươi không quan tâm danh tiếng của điện hạ nhà ngươi cũng đành chịu, danh tiếng của sư huynh ta là danh tiếng của Núi Đại Trạch. Loại lời nói này, ngày sau đừng nhắc lại. Nếu không dù có điện hạ nhà ngươi bảo vệ ngươi, núi Đại Trạch cũng không thể chấp nhận được ngươi.”

Cho đến khi A Âm hạ câu cuối cùng, Hồng Tước mới chợt nhớ rằng A Âm dù chỉ là một Thủy ngưng thú, nhưng cũng là đệ tử của Đông Hoa, thân phận không thể sánh kịp, những lời mà nàng vừa nói nếu thật sự truyền đi, ngay cả điện hạ nhà nàng có lẽ cũng không tha thứ cho nàng.

Hồng Tước nhận thức được nỗi sợ hãi, thân mình run rẩy, tránh khỏi ánh mắt sắc bén uy nghiêm của A Âm, cúi đầu xuống đất: “Nô tỳ ngu muội, đã nói sai, xin nữ quân A Âm đừng tính toán với nô tỳ, tha thứ cho nô tỳ lần này.”

“Đứng dậy đi, ngươi đại diện cho chủ nhân của mình đến đây, món quà trọng đại này ta không thể nhận.” A Âm vung tay áo, không nhận lấy lời cúi đầu của Hồng Tước, thẳng thắn quay lưng bay vào trong núi, “Thiệp mời của điện hạ Hoa Thù ta sẽ chuyển giao, ngươi hãy quay về, trong vòng một trăm năm, nếu tộc ngươi còn có việc cần thảo luận, hãy thay người khác đến, ngươi không cần vào sơn môn Núi Đại Trạch nữa.”

Giọng nói uy nghiêm vang lên, Hồng Tước trong lòng đầy uất hận, nhưng lạnh toát, chỉ mong rằng chuyện hôm nay sẽ không truyền đến tai các phái tiên khác, nếu không ngay cả tộc Khổng Tước cũng không thể chấp nhận nàng.

Bên ngoài sơn môn, Yến Sảng nhìn bóng dáng của A Âm rời đi từ xa, thầm giơ ngón cái.

Không ngờ Cổ Tấn đã từng nói tính cách của A Âm nếu thực sự biểu lộ thì không ai có thể ức hiếp, nàng còn tưởng đó chỉ là một Thủy Ngưng Thú mềm yếu, nhưng không ngờ lại là một sơn đại vương còn kiêu ngạo hơn nàng.

Chậc chậc, Yến Sảng lắc đầu cảm thán, không hổ là đệ tử của thượng thần Đông Hoa của Núi Đại Trạch, khí thế, uy nghiêm, lời nói thực sự mãnh liệt!

Yến Sảng nhìn thấy một vở kịch mãn nhãn, mỉm cười đuổi theo A Âm vào sơn môn.

Yến Sảng theo sau A Âm đi về phía hậu sơn, từ xa nhìn thấy A Âm đứng dưới cây Ngô Đồng trong cốc cấm. Vừa muốn tiến lên khen ngợi nàng vài câu, nhưng nhìn thấy vẻ buồn bã trên gương mặt của A Âm.

Nhớ lại những lời của Hồng Tước vừa rồi, Yến Sảng cảm thấy lo lắng, tiến lại gần.

“A Âm!”

“Năm đó nàng ta chỉ nói một câu che chở cho huynh, huynh đã đứng ở cốc cấm hậu sơn này nhớ mãi suốt mười năm.”

Tiếng nói của A Âm bất ngờ vang lên, Yến Sảng dừng chân.

Hình dáng của A Âm mỏng manh và buồn bã, nàng lặng lẽ nhìn về phía hang động, ánh mắt đầy đau đớn.

“Ta ở đây…” A Âm nhìn về phía cốc cấm, “cũng nghe huynh nhớ về nàng ta ba năm. Năm này qua năm khác, ngày này qua ngày khác, ngoài Phượng Ẩn, điều duy nhất huynh nhớ là cô nương đã có ân nghĩa với huynh ấy trên đảo Ngô Đồng.”

“Chỉ cần nàng ta nhíu mày, huynh ấy đã không ngần ngại cho nàng ta mượn pháp khí bảo vệ núi do sư phụ để lại, thà rằng mình trải qua cuộc sống gian nguy ở Tam giới, ngày đêm không yên ổn.”

“Nàng ta thắng trận, bảo vệ dân tộc và phụ thân mình, huynh ấy vui hơn ai hết, đêm đêm dốc sức mang Huyễn tinh phượng quan đi cầu hôn, sợ nàng ta bị người khác cướp đi.”

Giọng của A Âm ngừng lại, như đã dừng lại từ lâu, hoặc chỉ trong một hơi thở, khi vang lên lại, đã là một sự buồn bã và cô đơn không thể diễn tả.

“Ta nghĩ rằng, chỉ cần ta luôn ở bên cạnh huynh, làm mọi thứ vì huynh, bảo vệ huynh, ở bên cạnh huynh, huynh sẽ thích ta, dù chỉ là một chút cũng được.”

“Là ta sai.”

Màn đêm buông xuống, mặt trăng bắt đầu lên, A Âm ngẩng đầu, nhìn lên vầng trăng trên trời, nở một nụ cười đắng chát.

Huynh ấy sẽ lại đến đảo Bách Điểu, biết nàng ta sẽ gả cho người khác, nên mới đi gặp lần cuối cùng.

Tính cách huynh ấy lười biếng, ngay cả chuyện Phượng Ẩn cũng không khiến huynh ấy chăm chỉ đến vậy, nhưng sau khi về núi lần này, huynh ấy lại ngày đêm tu luyện, không ngừng nghỉ, vì cái gì, e rằng là huynh ấy không muốn thua Lan Phong nên mới ép mình đến như vậy.

“A Sảng, ta xuất hiện quá muộn. Từ đầu ta đã thua một bước, đời này, ta sợ là dù cố gắng đến đâu cũng không thể vượt qua nàng ta.”

Dưới ánh trăng trên cây Ngô Đồng, tiếng nói của A Âm truyền đến, hơi đắng chát, câu nào cũng đầy thở dài

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *